(HBĐT) - Vừa đi làm về, đang lúi húi nấu cơm trong bếp, chị H. giật nảy người vì tiếng chuông gọi cửa. Ai thế? Tiếng chuông gắt nên có thể đoán người bấm đang có việc gấp, vội. ôi giời, cô Mẩy. Em họ của bố. Có việc gì mà cô có vẻ bồn chồn, mắt lại có điều gì đó lấp lánh vui và hy vọng…

- Này, cô sắp lên đời rồi nhé. Xe mới và tiền tiêu mệt nghỉ…

Cô Mẩy thì thầm ra điều bí ẩn:

- Bí mật nhé. Đừng vội nói với chú. Để cho bất ngờ.

- Thế cô trúng xổ số hay có "chàng” nào đầu tư cho cô… Con xe tay ga cô mới mua cơ mà… -Tay đảo món xào, chị đưa đẩy.

- Không, cô trúng thưởng trên hệ thống mạng "phây-búc”. Họ vừa nhắn tin cho cô tối qua. Cả một đêm không ngủ vì hồi hộp. Số điện thoại của cô là duy nhất trúng giải lần này đấy. Hẳn 1 SH long lanh màu đồng và 200 triệu đồng nhé. Đây nói có sách, mách có chứng… Cho nên cháu vào ngay mạng để điền các thông tin cho cô… Có cả một công ty xe máy lớn nhất nước mình đồng hành cùng với nhà mạng đấy… Lần này, cô sẽ "tậu” hẳn chiếc lắc vàng ý cho bạn hàng lác mắt…

Tay chị H. suýt nữa làm rơi cả đôi đũa vì tin "nóng hổi” này. Giải thưởng cơ à lại có cả "oep sai” nữa cơ à… Hơn năm nay, cô Mẩy nhà chị cũng theo trào lưu lên "phây” kết bạn khắp nơi rồi thơ thẩn tung tán loạn. Toàn mây trời, nắng gió, vui buồn tuổi trên đỉnh dốc cuộc đời. Lần này thì lại vớ bẫm giải thưởng… Nhưng để cháu xem tin đã nào. "Mã số của bạn là mã trúng thưởng duy nhất lần này và không được cho bất cứ ai biết mã thông tin này…” rồi họ hướng dẫn nhiệt tình kê khai các thông tin cá nhân (số chứng minh thư, địa chỉ, tài khoản ngân hàng, số điện thoại…) rồi nhất là cung cấp cả mật khẩu "phây - búc” nữa. Nhìn trang này có vẻ "hoành tráng” đấy… rồi cả những người được nhận giải nhì, giải ba. ảnh, địa chỉ đủ cả. Nhưng sao lời mời chào mập mờ thế này… mà sao "ăn giải” dễ thế… Thời buổi "người khôn, của khó”…

- Không ổn rồi cô ơi. Không khéo bị lừa…

- Lừa là lừa thế nào. Có cả địa chỉ nữa đây này… Chắc là đàng hoàng thì họ mới in cả ảnh, chứng minh thư các nhân viên, thành viên của công ty thế này chứ…

- Thế cô nghĩ họ dễ dàng "biếu không” cho người dưng, lạ lẫm chỉ vì có số điện thoại này những hàng trăm triệu đồng. Đây… cô xem, cháu vừa cập nhật chuyện một chị bị "câu” đúng như tin nhắn giống cô đây này. Cô đưa thông tin vào là bị lợi dụng, bị "hách” mật khẩu đấy… Họ sẽ dùng tài khoản của cô đang dùng để làm chuyện bậy bạ đấy… Đọc hết bài báo trên một trang chính thống, câu chuyện giống hệt như chị kia…

- Không lẽ… Nghe chị H. nói thế, cô Mẩy nghệt người ra như tiếc của… Nghe ngon ăn thế cơ mà…

- Cô ơi, "bọn nó” lừa cao thủ lắm. Hôm nọ cháu còn được một công ty xa lắc xa lơ ở miền Trung nói trúng hẳn 1 điện thoại 15 triệu đồng. Gọi 3 lần cháu mới bắt máy, nói chuyện giải thưởng quay số ngẫu nhiên… Muốn nhận giải thưởng, chuyển 2 triệu vào tài khoản làm thủ tục. Cháu bực quá, quát luôn: "Tặng luôn ông cả máy điện thoại đấy. Tôi không lấy đâu”. Từ hôm đó chẳng thấy gọi nữa. Không biết có ai sập bẫy không? May là cô sang hỏi cháu, không cứ vô tư làm theo nó hướng dẫn là "toi” đấy. Chúng nó hay đánh vào lòng tham con người cô ạ.

- Thế cơ mà… Có khi đúng đấy. May mà hỏi cháu… hú vía.

Nghe cô Mẩy nói thế, nhưng chị H. vẫn thấy trên gương mặt cô sự tiếc nuối. Sao lại đi tin và tiếc nuối chuyện đấy làm gì hả cô?

Bùi Huy


Các tin khác


Ký ức xanh

(HBĐT) - Cỗ xe ngựa cũ kỹ màu thời gian chợt đưa anh đi về cuối con đường, nơi có thể ngắm ngã ba sông. Nắng cuối ngày đã nhạt dần trên các triền đê. Nhưng phía xa kia, dưới tán phượng hồng rực, đám học sinh đang chí chóe vừa trêu nhau, vừa chụp ảnh lưu niệm. Màu áo trắng học trò… tinh khôi, sáng trong. Anh bỗng thở dài khi nhìn sang bên kia sông… Nhà người ấy còn ở đó hay đã chuyển nơi nào?

Dốc Cun

(HBĐT) - Miền núi nước ta có nhiều đèo, dốc. Nếu đèo là đường đi qua ngọn núi thì dốc là đường đi lên, xuống giữa hai đầu cao, thấp của một ngọn núi. Dốc Cun có những nét đặc trưng khá nổi tiếng của xứ Mường nói riêng, vùng Tây Bắc Tổ quốc ta nói chung.

Đi dọc đất Mường

(HBĐT) - Đứng giữa đất Mường, ta cảm nhận rõ những điều thiêng liêng và huyền diệu bởi đâu đây vẫn còn những dấu tích được nhắc đến trong những áng mo. Tiếng chiêng ngân vang kể cho ta nghe những điều bí ẩn trên mảnh đất này. Nhưng, xứ sở này cũng vô cùng bình dị và mộc mạc như bông lúa chín vàng dưới chân núi Cột Cờ, ruộng vườn biếc xanh bên dòng sông Bôi, những mái nhà sàn yên ả trên đất Mường Vang... Thật khó để lý giải về cội nguồn văn hóa của một dân tộc.

Người cô họ

(HBĐT) - Bố tôi là con một và ông trẻ chỉ có 1 con là cô Leng nên cô cũng được coi như thành viên của gia đình tôi. Từ nhỏ, cô đã ăn ở nhà tôi nhiều hơn nhà cô ở cuối vườn. Nhiều người lầm tưởng bố tôi và cô là anh em ruột. ông nội thấy thế chỉ cười cười.

Làm từ thiện

(HBĐT)- Được nhóm cử là trưởng nhóm các thành viên đi làm từ thiện ở xã P, ông XX phấn khởi lắm. Lần này, chắc chắn được phát biểu, được lên ti-vi, báo đài. Vì thế, ông mất 5 đêm để soạn sẵn bài phát biểu khoảng 3 trang khá lâm li, thống thiết. Cuối bài còn có một chùm lục bát khoảng 10 câu nói về quá trình quyên góp, ủng hộ của tổ của các gia đình. Ông cũng quan tâm đến phần "khánh tiết”: Nào chuẩn bị quần áo của nhóm, có lô-gô, sắc màu rực rỡ; tóc tai, giày dép cũng được tề chỉnh. Rồi mất 2 ngày để tính toán mua bán các mặt hàng nhu yếu phẩm cần thiết cho bà con, nay cả nhóm đã hòm hòm công việc. Cứ thế là lên đường thôi…Nhưng ông thấy vẫn chưa ổn. À, suýt nữa quên mất, còn công tác tuyên truyền nữa nhỉ…Đã mời báo đài chưa?