(HBĐT) - Vừa đi làm về, đang lúi húi nấu cơm trong bếp, chị H. giật nảy người vì tiếng chuông gọi cửa. Ai thế? Tiếng chuông gắt nên có thể đoán người bấm đang có việc gấp, vội. ôi giời, cô Mẩy. Em họ của bố. Có việc gì mà cô có vẻ bồn chồn, mắt lại có điều gì đó lấp lánh vui và hy vọng…

- Này, cô sắp lên đời rồi nhé. Xe mới và tiền tiêu mệt nghỉ…

Cô Mẩy thì thầm ra điều bí ẩn:

- Bí mật nhé. Đừng vội nói với chú. Để cho bất ngờ.

- Thế cô trúng xổ số hay có "chàng” nào đầu tư cho cô… Con xe tay ga cô mới mua cơ mà… -Tay đảo món xào, chị đưa đẩy.

- Không, cô trúng thưởng trên hệ thống mạng "phây-búc”. Họ vừa nhắn tin cho cô tối qua. Cả một đêm không ngủ vì hồi hộp. Số điện thoại của cô là duy nhất trúng giải lần này đấy. Hẳn 1 SH long lanh màu đồng và 200 triệu đồng nhé. Đây nói có sách, mách có chứng… Cho nên cháu vào ngay mạng để điền các thông tin cho cô… Có cả một công ty xe máy lớn nhất nước mình đồng hành cùng với nhà mạng đấy… Lần này, cô sẽ "tậu” hẳn chiếc lắc vàng ý cho bạn hàng lác mắt…

Tay chị H. suýt nữa làm rơi cả đôi đũa vì tin "nóng hổi” này. Giải thưởng cơ à lại có cả "oep sai” nữa cơ à… Hơn năm nay, cô Mẩy nhà chị cũng theo trào lưu lên "phây” kết bạn khắp nơi rồi thơ thẩn tung tán loạn. Toàn mây trời, nắng gió, vui buồn tuổi trên đỉnh dốc cuộc đời. Lần này thì lại vớ bẫm giải thưởng… Nhưng để cháu xem tin đã nào. "Mã số của bạn là mã trúng thưởng duy nhất lần này và không được cho bất cứ ai biết mã thông tin này…” rồi họ hướng dẫn nhiệt tình kê khai các thông tin cá nhân (số chứng minh thư, địa chỉ, tài khoản ngân hàng, số điện thoại…) rồi nhất là cung cấp cả mật khẩu "phây - búc” nữa. Nhìn trang này có vẻ "hoành tráng” đấy… rồi cả những người được nhận giải nhì, giải ba. ảnh, địa chỉ đủ cả. Nhưng sao lời mời chào mập mờ thế này… mà sao "ăn giải” dễ thế… Thời buổi "người khôn, của khó”…

- Không ổn rồi cô ơi. Không khéo bị lừa…

- Lừa là lừa thế nào. Có cả địa chỉ nữa đây này… Chắc là đàng hoàng thì họ mới in cả ảnh, chứng minh thư các nhân viên, thành viên của công ty thế này chứ…

- Thế cô nghĩ họ dễ dàng "biếu không” cho người dưng, lạ lẫm chỉ vì có số điện thoại này những hàng trăm triệu đồng. Đây… cô xem, cháu vừa cập nhật chuyện một chị bị "câu” đúng như tin nhắn giống cô đây này. Cô đưa thông tin vào là bị lợi dụng, bị "hách” mật khẩu đấy… Họ sẽ dùng tài khoản của cô đang dùng để làm chuyện bậy bạ đấy… Đọc hết bài báo trên một trang chính thống, câu chuyện giống hệt như chị kia…

- Không lẽ… Nghe chị H. nói thế, cô Mẩy nghệt người ra như tiếc của… Nghe ngon ăn thế cơ mà…

- Cô ơi, "bọn nó” lừa cao thủ lắm. Hôm nọ cháu còn được một công ty xa lắc xa lơ ở miền Trung nói trúng hẳn 1 điện thoại 15 triệu đồng. Gọi 3 lần cháu mới bắt máy, nói chuyện giải thưởng quay số ngẫu nhiên… Muốn nhận giải thưởng, chuyển 2 triệu vào tài khoản làm thủ tục. Cháu bực quá, quát luôn: "Tặng luôn ông cả máy điện thoại đấy. Tôi không lấy đâu”. Từ hôm đó chẳng thấy gọi nữa. Không biết có ai sập bẫy không? May là cô sang hỏi cháu, không cứ vô tư làm theo nó hướng dẫn là "toi” đấy. Chúng nó hay đánh vào lòng tham con người cô ạ.

- Thế cơ mà… Có khi đúng đấy. May mà hỏi cháu… hú vía.

Nghe cô Mẩy nói thế, nhưng chị H. vẫn thấy trên gương mặt cô sự tiếc nuối. Sao lại đi tin và tiếc nuối chuyện đấy làm gì hả cô?

Bùi Huy


Các tin khác


Nỗi niềm tháng mười hai

(HBĐT) - Tháng mười hai mang theo hơi lạnh luồn qua khe cửa, khẽ đánh thức nỗi nhớ trong tim những người xa quê. Làn mưa rơi lấm tấm, gốc bàng già chơ vơ khẳng khiu, lặng lẽ trút những chiếc lá cuối cùng, làm lòng ta sao hoang hoải, mông lung đến lạ.

Lạc vào miền cổ tích

(HBĐT) - Giữa dòng đời bộn bề lo toan, những lúc thấy bước chân mình mỏi mệt, tôi chỉ muốn lạc vào miền ký ức tuổi thơ yên bình. Ở đó có bóng mẹ hao gầy, ngồi dưới ngọn đèn dầu hiu hắt, mẹ ân cần kể cho con gái nghe những câu chuyện cổ tích xa xưa. Cả một miền cổ tích bao la nơi lòng mẹ, là khoảng trời ngọt ngào dung dưỡng tâm hồn thơ ấu, để giờ đây lòng tôi lại đau đáu trong nỗi nhớ khôn nguôi...

Những đóa hoa không tàn

(HBĐT) - Cứ đến độ này, anh H. lại thấy mẹ - một bà giáo già về hưu thật vui, sôi nổi hơn dạo trước. Người già hay sống bằng hoài niệm hay sao ấy… Ngăn kệ của bà cơ man là thư, bưu thiếp, hoa khô ép của các thế hệ học trò… được sắp xếp lại. Có lần nắng to, bà mang những kỷ vật ẩm mốc lên tầng thượng hong nắng. Sợ gió thổi bay, bà ngồi ở hiên che, chờ hàng tiếng đồng hồ… Bao lần cả nhà được mẹ khoe, kể về những học trò, những câu chuyện cũ… Nhiều đến nỗi, bố anh, người đàn ông ít nói nhất nhà phải gàn: "Bà để các con, các cháu nghỉ ngơi tý đi…”. Anh lại phải can để nghe hết các câu chuyện của mẹ. Tuổi già mà…

Rét đầu đông

(HBĐT) - Tôi đã vượt 2 km đến với căn phòng ấm áp của mình. Thu mình trong chiếc áo ấm của mùa trước, tôi cứ thấy lần vải cứng queo, dằm dặm. Chắc lâu ngày thiếu hơi người hay làn da quen tiếp xúc với nắng gió, giờ bị bó buộc. Ờ, mà tôi nghĩ khác, hình như rét mới, rét mới quá, chẳng phải rét nào cũng giống nhau, ai bảo giá rét chỉ là tàn tạ, cắt da, cắt thịt và khô hanh.

Về lại mùa đông

(HBĐT) - Tạm biệt mùa thu, tôi về lại mùa đông. Nghe rét mướt, gió luồn qua khe cửa. Thuở đói nghèo, bên mâm cơm chiều muộn, ánh đèn dầu vụt tắt, còn lại bóng tối lặng thinh. Thương mẹ cha, thương những phận người nghèo khó, thương quê nhà, mỗi độ đông sang muôn vàn nỗi sợ. Nằm chắp tay lên trán, lòng tự hỏi bao giờ mới hết mùa đông?