Nhà tôi ở khu tập thể được cơ quan phân cho từ những năm 80 của thế kỷ trước. Ngày đó, cách đây ngót nghét gần 30 năm, 2 dãy nhà tập thể cấp 4 quay mặt vào nhau. Trước mặt là khoảng sân rộng chừng 5 m, nhà nào tổ chức cưới hỏi hoặc có việc gì thật thuận tiện vì không phải thuê mượn địa điểm mà tình làng, nghĩa xóm lại trở nên khăng khíthơn. Trẻ con thời đó tha hồ vui đùa, chơi những trò chơi dân gian chúng thích dưới khoảng sân rộng của khu tập thể. Những gia đình sinh sống ở đây đều công tác cùng cơ quan. Nhớ lại những ký ức đã qua mà lòng thấy xao xuyến.

"Bác Thu ơi”… Tiếng gọi vọng từ ngoài cửa làm ký ức trong tôi vụt tắt. Đó là tiếng cô Thúy hàng xóm.

Tôi vội đi ra:

- Thúy à! Có việc gì không em?

Cô Thúy vào nhà với nét mặt hồ hởi:

- Hôm nay nhà bác thắp hương rằm buổi sáng hay chiều đấy?

- Sáng nay không kịp nên chiều đi làm về chị mới làm lễ.

Cô Thúy nhanh nhảu:

- Vậy à! Thế thì chúng em đang tính chiều nay, 4 gia đình mình ăn cơm chung chị ạ.

Trong khu tập thể tôi ở bây giờ không còn như trước nữa. Nhiều gia đình có điều kiện hoặc vì chuyển côngtác nên đã nhượng lại nhà cho một số hộ dân nơi khác đến sinh sống. Mặc dù không làm cùng cơ quan nhưng mọi người sống với nhau rất thân mật.

4 gia đình mà cô Thúy nói thì có đến 3 gia đình gồm nhà cô Hạnh, Mận và Thúy là những hộ chuyển đến sau. Mỗi người một công việc nhưng đối với nhau như anh em một nhà, thật gần gũi và thân thiết. Trong cuộc sống hàng ngày, nhà nào có chuyện vui, buồn thì cả 4 gia đình xúm lại chuyện trò, bàn tính và động viên, giúp đỡ nhau.

Có lần tôi bị ốm, chiều hôm đó, cô Hạnh đi làm về dựng chiếc xe máy trước cửa rồi đi sang nhà tôi luôn.Vừa bước chân vào nhà cô Hạnh gọi:

- Chị Thu ơi! Chị đang làm gì vậy, từ sáng tới giờ em không thấy chị. Nằm ở tầng trên, tôi cũng cố nói vọng xuống với giọng mệt mỏi:

- Chị ốm rồi. Hôm nay phải nghỉ làm đây.

Nghe thấy tiếng tôi, cô Hạnh vội chạy lên tầng, vào phòng tôi nằm hỏi thăm:

- Chị ốm đau thế nào? Thuốc men gì chưa? Từ sáng tới giờ có ăn được gì không?

Thấy cô Hạnh hàng xóm có vẻ lo lắng, tôi nói:

- Chị cũng đỡ rồi, sáng nay dậy sớm chắc bị cảm nên trong người thấy nôn nao, khó chịu. Sáng ra ông xã đã đánh gió, nấu cho chị bát cháo, ăn lưng bát cháo cũng thấy đỡ nhiều rồi.

Biết gia đình tôi neo người, chồng lại công tác xa nhà nên cô Hạnh không khỏi băn khoăn, vội vàng đứng lên đi xuống bếp, thấy sẵn có nồi cháo nấu, cô nấu lại bát cháo nóng rồi bưng lên:

- Chị dậy ăn thêm chút cháo cho nóng để còn uống thuốc.

Thấy sự lo lắng hiện trên khuôn mặt của cô Hạnh, trong tôi lúc đó cảm động dâng trào. Tục ngữ có câu: "Bán anh em xa, mua láng giềng gần” quả không sai.

Chiều rằm hôm đó, khi thắp hương ngày rằm xong, cả 4 gia đình tập trung tại nhà cô Mận. Cũng là gian nhà tập thể nhưng nhà cô Mận ở cuối khu, khi làm nhà cô đã tận dụng được khoảng đất trống nên diện tích cô rộng hơn nhà chúng tôi.

Cùng hàn huyên, chia sẻ những câu chuyện về công việc ở cơ quan, việc học tập của các cháu và cả chuyện riêng tư của mỗi gia đình trong bữa cơm tối hôm đó, tiếng cười nói của cả người lớn, trẻ nhỏ rôm rả cùng tiếng chúc tụng vang lên tạo không khí thật vui vẻ, đầm ấm. Tình cảm của 4 gia đình chúng tôi càng trở nên mật thiết và khăng khít hơn.


Trần Tuyết


Các tin khác


Ký ức xanh

(HBĐT) - Cỗ xe ngựa cũ kỹ màu thời gian chợt đưa anh đi về cuối con đường, nơi có thể ngắm ngã ba sông. Nắng cuối ngày đã nhạt dần trên các triền đê. Nhưng phía xa kia, dưới tán phượng hồng rực, đám học sinh đang chí chóe vừa trêu nhau, vừa chụp ảnh lưu niệm. Màu áo trắng học trò… tinh khôi, sáng trong. Anh bỗng thở dài khi nhìn sang bên kia sông… Nhà người ấy còn ở đó hay đã chuyển nơi nào?

Dốc Cun

(HBĐT) - Miền núi nước ta có nhiều đèo, dốc. Nếu đèo là đường đi qua ngọn núi thì dốc là đường đi lên, xuống giữa hai đầu cao, thấp của một ngọn núi. Dốc Cun có những nét đặc trưng khá nổi tiếng của xứ Mường nói riêng, vùng Tây Bắc Tổ quốc ta nói chung.

Đi dọc đất Mường

(HBĐT) - Đứng giữa đất Mường, ta cảm nhận rõ những điều thiêng liêng và huyền diệu bởi đâu đây vẫn còn những dấu tích được nhắc đến trong những áng mo. Tiếng chiêng ngân vang kể cho ta nghe những điều bí ẩn trên mảnh đất này. Nhưng, xứ sở này cũng vô cùng bình dị và mộc mạc như bông lúa chín vàng dưới chân núi Cột Cờ, ruộng vườn biếc xanh bên dòng sông Bôi, những mái nhà sàn yên ả trên đất Mường Vang... Thật khó để lý giải về cội nguồn văn hóa của một dân tộc.

Người cô họ

(HBĐT) - Bố tôi là con một và ông trẻ chỉ có 1 con là cô Leng nên cô cũng được coi như thành viên của gia đình tôi. Từ nhỏ, cô đã ăn ở nhà tôi nhiều hơn nhà cô ở cuối vườn. Nhiều người lầm tưởng bố tôi và cô là anh em ruột. ông nội thấy thế chỉ cười cười.

Làm từ thiện

(HBĐT)- Được nhóm cử là trưởng nhóm các thành viên đi làm từ thiện ở xã P, ông XX phấn khởi lắm. Lần này, chắc chắn được phát biểu, được lên ti-vi, báo đài. Vì thế, ông mất 5 đêm để soạn sẵn bài phát biểu khoảng 3 trang khá lâm li, thống thiết. Cuối bài còn có một chùm lục bát khoảng 10 câu nói về quá trình quyên góp, ủng hộ của tổ của các gia đình. Ông cũng quan tâm đến phần "khánh tiết”: Nào chuẩn bị quần áo của nhóm, có lô-gô, sắc màu rực rỡ; tóc tai, giày dép cũng được tề chỉnh. Rồi mất 2 ngày để tính toán mua bán các mặt hàng nhu yếu phẩm cần thiết cho bà con, nay cả nhóm đã hòm hòm công việc. Cứ thế là lên đường thôi…Nhưng ông thấy vẫn chưa ổn. À, suýt nữa quên mất, còn công tác tuyên truyền nữa nhỉ…Đã mời báo đài chưa?