Nhà tôi ở khu tập thể được cơ quan phân cho từ những năm 80 của thế kỷ trước. Ngày đó, cách đây ngót nghét gần 30 năm, 2 dãy nhà tập thể cấp 4 quay mặt vào nhau. Trước mặt là khoảng sân rộng chừng 5 m, nhà nào tổ chức cưới hỏi hoặc có việc gì thật thuận tiện vì không phải thuê mượn địa điểm mà tình làng, nghĩa xóm lại trở nên khăng khíthơn. Trẻ con thời đó tha hồ vui đùa, chơi những trò chơi dân gian chúng thích dưới khoảng sân rộng của khu tập thể. Những gia đình sinh sống ở đây đều công tác cùng cơ quan. Nhớ lại những ký ức đã qua mà lòng thấy xao xuyến.

"Bác Thu ơi”… Tiếng gọi vọng từ ngoài cửa làm ký ức trong tôi vụt tắt. Đó là tiếng cô Thúy hàng xóm.

Tôi vội đi ra:

- Thúy à! Có việc gì không em?

Cô Thúy vào nhà với nét mặt hồ hởi:

- Hôm nay nhà bác thắp hương rằm buổi sáng hay chiều đấy?

- Sáng nay không kịp nên chiều đi làm về chị mới làm lễ.

Cô Thúy nhanh nhảu:

- Vậy à! Thế thì chúng em đang tính chiều nay, 4 gia đình mình ăn cơm chung chị ạ.

Trong khu tập thể tôi ở bây giờ không còn như trước nữa. Nhiều gia đình có điều kiện hoặc vì chuyển côngtác nên đã nhượng lại nhà cho một số hộ dân nơi khác đến sinh sống. Mặc dù không làm cùng cơ quan nhưng mọi người sống với nhau rất thân mật.

4 gia đình mà cô Thúy nói thì có đến 3 gia đình gồm nhà cô Hạnh, Mận và Thúy là những hộ chuyển đến sau. Mỗi người một công việc nhưng đối với nhau như anh em một nhà, thật gần gũi và thân thiết. Trong cuộc sống hàng ngày, nhà nào có chuyện vui, buồn thì cả 4 gia đình xúm lại chuyện trò, bàn tính và động viên, giúp đỡ nhau.

Có lần tôi bị ốm, chiều hôm đó, cô Hạnh đi làm về dựng chiếc xe máy trước cửa rồi đi sang nhà tôi luôn.Vừa bước chân vào nhà cô Hạnh gọi:

- Chị Thu ơi! Chị đang làm gì vậy, từ sáng tới giờ em không thấy chị. Nằm ở tầng trên, tôi cũng cố nói vọng xuống với giọng mệt mỏi:

- Chị ốm rồi. Hôm nay phải nghỉ làm đây.

Nghe thấy tiếng tôi, cô Hạnh vội chạy lên tầng, vào phòng tôi nằm hỏi thăm:

- Chị ốm đau thế nào? Thuốc men gì chưa? Từ sáng tới giờ có ăn được gì không?

Thấy cô Hạnh hàng xóm có vẻ lo lắng, tôi nói:

- Chị cũng đỡ rồi, sáng nay dậy sớm chắc bị cảm nên trong người thấy nôn nao, khó chịu. Sáng ra ông xã đã đánh gió, nấu cho chị bát cháo, ăn lưng bát cháo cũng thấy đỡ nhiều rồi.

Biết gia đình tôi neo người, chồng lại công tác xa nhà nên cô Hạnh không khỏi băn khoăn, vội vàng đứng lên đi xuống bếp, thấy sẵn có nồi cháo nấu, cô nấu lại bát cháo nóng rồi bưng lên:

- Chị dậy ăn thêm chút cháo cho nóng để còn uống thuốc.

Thấy sự lo lắng hiện trên khuôn mặt của cô Hạnh, trong tôi lúc đó cảm động dâng trào. Tục ngữ có câu: "Bán anh em xa, mua láng giềng gần” quả không sai.

Chiều rằm hôm đó, khi thắp hương ngày rằm xong, cả 4 gia đình tập trung tại nhà cô Mận. Cũng là gian nhà tập thể nhưng nhà cô Mận ở cuối khu, khi làm nhà cô đã tận dụng được khoảng đất trống nên diện tích cô rộng hơn nhà chúng tôi.

Cùng hàn huyên, chia sẻ những câu chuyện về công việc ở cơ quan, việc học tập của các cháu và cả chuyện riêng tư của mỗi gia đình trong bữa cơm tối hôm đó, tiếng cười nói của cả người lớn, trẻ nhỏ rôm rả cùng tiếng chúc tụng vang lên tạo không khí thật vui vẻ, đầm ấm. Tình cảm của 4 gia đình chúng tôi càng trở nên mật thiết và khăng khít hơn.


Trần Tuyết


Các tin khác


Hương xuân

(HBĐT) - Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, đẹp như hương thầm của cô gái mới lớn, nhẹ nhàng và quyến rũ. Mùa xuân, tiết trời trong lành, mát mẻ nhưng sáng sớm hay đêm về vẫn cảm nhận được cái se lạnh mơn man. Nơi thôn quê - những "khu phố” của làng quê ta thường tìm được cảnh yên ả, thanh bình mỗi sáng mai thức dậy. Sương xuân dịu dàng đọng lại nơi cỏ cây, hoa lá, trên ngọn lúa xanh mướt đang bén rễ vươn mình đón ánh bình minh. Và đâu đó, những người con xa quê thường nhớ nhung, lưu luyến và trở về mỗi khi có dịp để được thả hồn với "bờ ao, giếng nước, sân đình”, tìm về với tuổi thơ và sự bình yên nơi tâm hồn.

Những khúc ca còn mãi

(HBĐT) - Mùa xuân… khơi gợi, tạo niềm vui, cảm hứng cho con người bởi những hạt mưa bụi nhè nhẹ phủ lên những cây đào, cây mận đang nở hoa góc vườn. Chút se lạnh trong nắng sớm khi bắt gặp chồi non của hàng cây bên con đường ngày ngày đi qua. Không khí chộn rộn, tất bật của các gia đình trước mỗi dịp Tết đến, xuân về. Và còn nữa là những khúc ca xuân gắn với những mùa xuân tuổi trẻ, mùa xuân kỷ niệm mà không ai không từng một lần xao động, trân trọng…

Hú vía..., giải thưởng trên mạng...

(HBĐT) - Vừa đi làm về, đang lúi húi nấu cơm trong bếp, chị H. giật nảy người vì tiếng chuông gọi cửa. Ai thế? Tiếng chuông gắt nên có thể đoán người bấm đang có việc gấp, vội. ôi giời, cô Mẩy. Em họ của bố. Có việc gì mà cô có vẻ bồn chồn, mắt lại có điều gì đó lấp lánh vui và hy vọng…

Hàng xóm...

(HBĐT) - Nhìn bộ mặt bác X. vào nhà đã thấy có chuyện. Mắt ngầu đỏ, bác thốt lên: - Không thể chịu nổi… cái thái độ... - Cái gì thế, bác gái đuổi ra khỏi nhà à? - Biết là bác đang bực, ông Nhân vẫn cố trêu để xoa dịu.