(HBĐT) - Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, đẹp như hương thầm của cô gái mới lớn, nhẹ nhàng và quyến rũ. Mùa xuân, tiết trời trong lành, mát mẻ nhưng sáng sớm hay đêm về vẫn cảm nhận được cái se lạnh mơn man. Nơi thôn quê - những "khu phố” của làng quê ta thường tìm được cảnh yên ả, thanh bình mỗi sáng mai thức dậy. Sương xuân dịu dàng đọng lại nơi cỏ cây, hoa lá, trên ngọn lúa xanh mướt đang bén rễ vươn mình đón ánh bình minh. Và đâu đó, những người con xa quê thường nhớ nhung, lưu luyến và trở về mỗi khi có dịp để được thả hồn với "bờ ao, giếng nước, sân đình”, tìm về với tuổi thơ và sự bình yên nơi tâm hồn.

Đầu xuân năm mới, khi bước chân ra ngõ, "người nhà quê” thường dành cho nhau những lời nói nhẹ nhàng với hàm ý tốt đẹp, chúc cho nhau nhiều sức khỏe, may mắn và năm mới mùa màng bội thu. Những lời nói ấy đâu phải kiểu cách, mỹ miều mà đó chỉ là những mong mỏi, khát khao một cuộc sống ấm no, đủ đầy của người dân nông thôn. Lộc đầu năm cũng là hạnh phúc, là ước mơ của mỗi con người. Lộc xuân cũng là lộc của trời đất ban tặng con người. Tết đến, mỗi người đều háo hức và thưởng thức những ngày vui trọn vẹn bên người thân, không lo toan, không vội vã. Hết Tết, xuân về, người dân nông thôn lại trở về cuộc sống tất bật của nhà nông, cày sâu cuốc bẫm gieo những mầm sống xuống lòng đất để rồi sau vài ba tháng được gặt hái những "hạt ngọc” mà mẹ đất ban tặng.

Trái với mùa xuân là mùa đông - mùa trút lá, mùa của những cây bàng, lộc vừng chuyển màu thay lá trong thời điểm rất ngắn. Sau một đêm, lá đắp đống dưới gốc còn trơ lại những cành cây khẳng khiu, khô cứng như không còn sự sống. Nơi phố phường, chị lao công cũng vất vả hơn khi phải gồng mình đẩy chiếc xe đầy ắp lá rụng, quét đằng trước, lá rụng đằng sau. Mỗi cơn gió đi qua, lá lại ào ào trút như "rụng khoán”. Vậy mà mùa xuân đến, những làn mưa xuân rơi nhẹ như "rắc mật” làm cho vạn vật thức tỉnh. Cỏ cây, hoa lá vươn mình thức dậy sau giấc ngủ đông, thi nhau vươn những mầm sống đầy quyến rũ. Khi mưa xuân lất phất rơi, những cành cây tưởng chừng như khô héo đã đâm chồi, nảy lộc như những bàn tay bé xíu của trẻ nhỏ xòe ra đón giọt mưa đầu mùa.

Lúc này đây, các loài hoa thi nhau khoe sắc, đua nhau tỏa hương thơm làm quyến luyến biết bao tâm hồn. Đầu làng, cuối ngõ đâu đâu cũng ngào ngạt hương của mùa xuân. Nào nhãn, vải, dâu da xoan, hồng bì, bưởi… đua nhau nở hoa, không quá quyến rũ nhưng cũng đủ làm say lòng người và "rụ” được đám ong, bướm. Mỗi sáng, đàn ong mật tìm đến những chùm hoa trĩu cành hút mật, chúng vo ve từng đàn như dạo nhạc thật vui tai. Không "kém miếng”, những chú chim sâu, chim sẻ lích chích từng bầy đậu trên những cành cây chi chít lộc xuân, chúng ngó nghiêng, chuyền cành tìm lũ sâu ẩn mình dưới những mầm xuân.

Mùa xuân, mùa của yêu thương, nhung nhớ. Khi ta thư thả đi dưới làn mưa xuân mới thấy thú vị. Buổi tối, các loài hoa tỏa hương nồng nàn, thơm và quyến rũ hơn. Cây bưởi nhà ai nở trắng góc vườn với mùi hương thật ngọt ngào, thanh khiết, cũng thật quyến rũ như thiếu nữ độ tuổi thanh xuân căng tràn sức sống. Nếu ai đó chưa được thưởng thức mùi hương của hoa bưởi dưới làn mưa xuân thì thật đáng tiếc. Hương bưởi có đặc trưng riêng mà muôn loài hoa khó có thể sánh bằng. Bởi vậy, các mẹ, các chị em sau khi thưởng thức những múi bưởi mọng nước rồi giữ lại vỏ để đun nước gội đầu. Tinh dầu của vỏ bưởi làm cho mái tóc mượt hơn và cảm giác đầu óc nhẹ nhàng bởi hương thơm lưu lại trên mái tóc. Thuở nhỏ, mỗi khi được bố mẹ cho về quê là tôi luôn "phải lòng” hương thơm ngọt ngào đó. Nhiều khi tôi còn trải chiếu dưới gốc bưởi, nhặt hoa bưởi rụng để chơi, để cất vào túi áo cho thơm. Xuân sang, hoa bưởi, hoa cam và rất nhiều loài hoa bung nở, bởi vậy, tôi thầm đặt tên cho mùa xuân là mùa của hương xuân.

Dưới hồ nước, khi hoàng hôn buông xuống, ông mặt trời đi tìm chỗ ngủ, lũ ếch, nhái, ễnh ương cùng đồng thanh "dạo nhạc”. ánh trăng quê soi tỏ cả mặt ao, hồ nước, tiếng ộp oạp, chộp choạp kêu ráo riết thật đinh tai, nhức óc như lột tả cảnh thanh bình, yên ả nơi đồng quê. Mưa xuân tí tách rơi, đám ếch ương cũng nhảy ra khỏi hang để thưởng thức, vùng vẫy dưới mặt nước. Đôi lúc chú nhái con nhảy nhót trên tàu lá súng như đùa rỡn dưới ánh trăng rồi lại nhảy tõm xuống mặt hồ làm ánh trăng như vỡ vụn, sóng sánh. Mưa xuân, vạn vật như hòa cùng trời đất để khoe sắc, tỏa hương như "vị” của mùa xuân. Tổng thể của một mùa xuân đầy sức sống và sức hấp dẫn với trăm hoa đua nở với hương xuân thật nồng nàn đem đến cho ta cảm giác thanh bình và ấm cúng.


Thúy Ngọc


Các tin khác


Nở rộ... “ca sĩ” mạng xã hội...

(HBĐT) - Giữa trưa nắng nóng, đang ngủ thì nghe âm thanh tin nhắn… teng, teng… Gì đấy, sao lại có tin nhắn vào lúc này vậy? Tin nhắn của anh bạn cùng học phổ thông. Nghe có vẻ mùi mẫn đây: Đã nhận được đĩa CD ca nhạc của cậu H.H. chưa? Cả thị trấn nhà mình đang rôm rả nghe đây này. Trên "Iu -Tu-bì” và " Phây búc” cũng có đấy… xem đi…

Mùa hoa phượng tháng năm

(HBĐT) - Hạ về, hoa phượng đỏ ối khắp nơi, hình ảnh gợi nhớ trong ký ức chúng ta về mùa thi đã đến và những dấu ấn kỷ niệm về tuổi thơ. Tuổi học trò trong trắng tinh khôi, đầy ắp hoài bão, ước mơ. Kỷ niệm sâu sắc nhất trong tôi là quãng thời gian là học sinh sư phạm, học nghề dạy chữ, dạy người. Hoài bão lớn lao đó đã đưa tôi về với mái trường trung học sư phạm 7 + 3 Hòa Bình. Cái tuổi 17, 18 chập chững bước vào đời tập làm người lớn đầy bỡ ngỡ, khó khăn… Khi xa gia đình để tự lập, tự lo. Đó là dấu ấn đầy ý nghĩa không thể nào quên của cuộc đời mỗi con người mà không ai có thể làm lại được.

Hoa xuyến chi và mẹ

(HBĐT) - Mỗi lần nhìn thấy những người lao động bươn chải trên mọi nẻo đường, tôi lại nghĩ đến những bông hoa nhỏ với màu trắng mong manh. Loài cây dại mọc ở khắp nơi thật thân thuộc và có vẻ đẹp bình dị. Hoa xuyến chi.

Chuyến đi cuối cùng

(HBĐT) - Nắng lên, chỗ tường ấy là một khoảng trống mênh mông. Thì bao năm bộ quân phục ông Lãm vẫn treo ở đấy, gài thêm cái mũ cối. Bà Lãm thường kể với con cháu, hôm xuất ngũ ông về, tiện tay. Mà nhà vắng bàn tay đàn ông, cả bốn bức tường cũng chỉ có mỗi cái đinh ấy.

Nồng nàn giây phút tháng tư

(HBĐT) - Những tia nắng tháng tư đã đổ xuống cánh đồng quê nứt nẻ. Ngày nắng tháng tư ùa về trong tiếc nhớ xa xôi, đám trẻ quê lại rong ruổi trên những cánh đồng, gieo mình xuống dòng sông xanh mát, cùng nhau trèo cây hái trái… Tất cả đã làm nên những ngày tháng tư diệu kỳ trong tôi.