(HBĐT) - Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, đẹp như hương thầm của cô gái mới lớn, nhẹ nhàng và quyến rũ. Mùa xuân, tiết trời trong lành, mát mẻ nhưng sáng sớm hay đêm về vẫn cảm nhận được cái se lạnh mơn man. Nơi thôn quê - những "khu phố” của làng quê ta thường tìm được cảnh yên ả, thanh bình mỗi sáng mai thức dậy. Sương xuân dịu dàng đọng lại nơi cỏ cây, hoa lá, trên ngọn lúa xanh mướt đang bén rễ vươn mình đón ánh bình minh. Và đâu đó, những người con xa quê thường nhớ nhung, lưu luyến và trở về mỗi khi có dịp để được thả hồn với "bờ ao, giếng nước, sân đình”, tìm về với tuổi thơ và sự bình yên nơi tâm hồn.

Đầu xuân năm mới, khi bước chân ra ngõ, "người nhà quê” thường dành cho nhau những lời nói nhẹ nhàng với hàm ý tốt đẹp, chúc cho nhau nhiều sức khỏe, may mắn và năm mới mùa màng bội thu. Những lời nói ấy đâu phải kiểu cách, mỹ miều mà đó chỉ là những mong mỏi, khát khao một cuộc sống ấm no, đủ đầy của người dân nông thôn. Lộc đầu năm cũng là hạnh phúc, là ước mơ của mỗi con người. Lộc xuân cũng là lộc của trời đất ban tặng con người. Tết đến, mỗi người đều háo hức và thưởng thức những ngày vui trọn vẹn bên người thân, không lo toan, không vội vã. Hết Tết, xuân về, người dân nông thôn lại trở về cuộc sống tất bật của nhà nông, cày sâu cuốc bẫm gieo những mầm sống xuống lòng đất để rồi sau vài ba tháng được gặt hái những "hạt ngọc” mà mẹ đất ban tặng.

Trái với mùa xuân là mùa đông - mùa trút lá, mùa của những cây bàng, lộc vừng chuyển màu thay lá trong thời điểm rất ngắn. Sau một đêm, lá đắp đống dưới gốc còn trơ lại những cành cây khẳng khiu, khô cứng như không còn sự sống. Nơi phố phường, chị lao công cũng vất vả hơn khi phải gồng mình đẩy chiếc xe đầy ắp lá rụng, quét đằng trước, lá rụng đằng sau. Mỗi cơn gió đi qua, lá lại ào ào trút như "rụng khoán”. Vậy mà mùa xuân đến, những làn mưa xuân rơi nhẹ như "rắc mật” làm cho vạn vật thức tỉnh. Cỏ cây, hoa lá vươn mình thức dậy sau giấc ngủ đông, thi nhau vươn những mầm sống đầy quyến rũ. Khi mưa xuân lất phất rơi, những cành cây tưởng chừng như khô héo đã đâm chồi, nảy lộc như những bàn tay bé xíu của trẻ nhỏ xòe ra đón giọt mưa đầu mùa.

Lúc này đây, các loài hoa thi nhau khoe sắc, đua nhau tỏa hương thơm làm quyến luyến biết bao tâm hồn. Đầu làng, cuối ngõ đâu đâu cũng ngào ngạt hương của mùa xuân. Nào nhãn, vải, dâu da xoan, hồng bì, bưởi… đua nhau nở hoa, không quá quyến rũ nhưng cũng đủ làm say lòng người và "rụ” được đám ong, bướm. Mỗi sáng, đàn ong mật tìm đến những chùm hoa trĩu cành hút mật, chúng vo ve từng đàn như dạo nhạc thật vui tai. Không "kém miếng”, những chú chim sâu, chim sẻ lích chích từng bầy đậu trên những cành cây chi chít lộc xuân, chúng ngó nghiêng, chuyền cành tìm lũ sâu ẩn mình dưới những mầm xuân.

Mùa xuân, mùa của yêu thương, nhung nhớ. Khi ta thư thả đi dưới làn mưa xuân mới thấy thú vị. Buổi tối, các loài hoa tỏa hương nồng nàn, thơm và quyến rũ hơn. Cây bưởi nhà ai nở trắng góc vườn với mùi hương thật ngọt ngào, thanh khiết, cũng thật quyến rũ như thiếu nữ độ tuổi thanh xuân căng tràn sức sống. Nếu ai đó chưa được thưởng thức mùi hương của hoa bưởi dưới làn mưa xuân thì thật đáng tiếc. Hương bưởi có đặc trưng riêng mà muôn loài hoa khó có thể sánh bằng. Bởi vậy, các mẹ, các chị em sau khi thưởng thức những múi bưởi mọng nước rồi giữ lại vỏ để đun nước gội đầu. Tinh dầu của vỏ bưởi làm cho mái tóc mượt hơn và cảm giác đầu óc nhẹ nhàng bởi hương thơm lưu lại trên mái tóc. Thuở nhỏ, mỗi khi được bố mẹ cho về quê là tôi luôn "phải lòng” hương thơm ngọt ngào đó. Nhiều khi tôi còn trải chiếu dưới gốc bưởi, nhặt hoa bưởi rụng để chơi, để cất vào túi áo cho thơm. Xuân sang, hoa bưởi, hoa cam và rất nhiều loài hoa bung nở, bởi vậy, tôi thầm đặt tên cho mùa xuân là mùa của hương xuân.

Dưới hồ nước, khi hoàng hôn buông xuống, ông mặt trời đi tìm chỗ ngủ, lũ ếch, nhái, ễnh ương cùng đồng thanh "dạo nhạc”. ánh trăng quê soi tỏ cả mặt ao, hồ nước, tiếng ộp oạp, chộp choạp kêu ráo riết thật đinh tai, nhức óc như lột tả cảnh thanh bình, yên ả nơi đồng quê. Mưa xuân tí tách rơi, đám ếch ương cũng nhảy ra khỏi hang để thưởng thức, vùng vẫy dưới mặt nước. Đôi lúc chú nhái con nhảy nhót trên tàu lá súng như đùa rỡn dưới ánh trăng rồi lại nhảy tõm xuống mặt hồ làm ánh trăng như vỡ vụn, sóng sánh. Mưa xuân, vạn vật như hòa cùng trời đất để khoe sắc, tỏa hương như "vị” của mùa xuân. Tổng thể của một mùa xuân đầy sức sống và sức hấp dẫn với trăm hoa đua nở với hương xuân thật nồng nàn đem đến cho ta cảm giác thanh bình và ấm cúng.


Thúy Ngọc


Các tin khác


Ký ức xanh

(HBĐT) - Cỗ xe ngựa cũ kỹ màu thời gian chợt đưa anh đi về cuối con đường, nơi có thể ngắm ngã ba sông. Nắng cuối ngày đã nhạt dần trên các triền đê. Nhưng phía xa kia, dưới tán phượng hồng rực, đám học sinh đang chí chóe vừa trêu nhau, vừa chụp ảnh lưu niệm. Màu áo trắng học trò… tinh khôi, sáng trong. Anh bỗng thở dài khi nhìn sang bên kia sông… Nhà người ấy còn ở đó hay đã chuyển nơi nào?

Dốc Cun

(HBĐT) - Miền núi nước ta có nhiều đèo, dốc. Nếu đèo là đường đi qua ngọn núi thì dốc là đường đi lên, xuống giữa hai đầu cao, thấp của một ngọn núi. Dốc Cun có những nét đặc trưng khá nổi tiếng của xứ Mường nói riêng, vùng Tây Bắc Tổ quốc ta nói chung.

Đi dọc đất Mường

(HBĐT) - Đứng giữa đất Mường, ta cảm nhận rõ những điều thiêng liêng và huyền diệu bởi đâu đây vẫn còn những dấu tích được nhắc đến trong những áng mo. Tiếng chiêng ngân vang kể cho ta nghe những điều bí ẩn trên mảnh đất này. Nhưng, xứ sở này cũng vô cùng bình dị và mộc mạc như bông lúa chín vàng dưới chân núi Cột Cờ, ruộng vườn biếc xanh bên dòng sông Bôi, những mái nhà sàn yên ả trên đất Mường Vang... Thật khó để lý giải về cội nguồn văn hóa của một dân tộc.

Người cô họ

(HBĐT) - Bố tôi là con một và ông trẻ chỉ có 1 con là cô Leng nên cô cũng được coi như thành viên của gia đình tôi. Từ nhỏ, cô đã ăn ở nhà tôi nhiều hơn nhà cô ở cuối vườn. Nhiều người lầm tưởng bố tôi và cô là anh em ruột. ông nội thấy thế chỉ cười cười.

Làm từ thiện

(HBĐT)- Được nhóm cử là trưởng nhóm các thành viên đi làm từ thiện ở xã P, ông XX phấn khởi lắm. Lần này, chắc chắn được phát biểu, được lên ti-vi, báo đài. Vì thế, ông mất 5 đêm để soạn sẵn bài phát biểu khoảng 3 trang khá lâm li, thống thiết. Cuối bài còn có một chùm lục bát khoảng 10 câu nói về quá trình quyên góp, ủng hộ của tổ của các gia đình. Ông cũng quan tâm đến phần "khánh tiết”: Nào chuẩn bị quần áo của nhóm, có lô-gô, sắc màu rực rỡ; tóc tai, giày dép cũng được tề chỉnh. Rồi mất 2 ngày để tính toán mua bán các mặt hàng nhu yếu phẩm cần thiết cho bà con, nay cả nhóm đã hòm hòm công việc. Cứ thế là lên đường thôi…Nhưng ông thấy vẫn chưa ổn. À, suýt nữa quên mất, còn công tác tuyên truyền nữa nhỉ…Đã mời báo đài chưa?