(HBĐT) - Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, đẹp như hương thầm của cô gái mới lớn, nhẹ nhàng và quyến rũ. Mùa xuân, tiết trời trong lành, mát mẻ nhưng sáng sớm hay đêm về vẫn cảm nhận được cái se lạnh mơn man. Nơi thôn quê - những "khu phố” của làng quê ta thường tìm được cảnh yên ả, thanh bình mỗi sáng mai thức dậy. Sương xuân dịu dàng đọng lại nơi cỏ cây, hoa lá, trên ngọn lúa xanh mướt đang bén rễ vươn mình đón ánh bình minh. Và đâu đó, những người con xa quê thường nhớ nhung, lưu luyến và trở về mỗi khi có dịp để được thả hồn với "bờ ao, giếng nước, sân đình”, tìm về với tuổi thơ và sự bình yên nơi tâm hồn.

Đầu xuân năm mới, khi bước chân ra ngõ, "người nhà quê” thường dành cho nhau những lời nói nhẹ nhàng với hàm ý tốt đẹp, chúc cho nhau nhiều sức khỏe, may mắn và năm mới mùa màng bội thu. Những lời nói ấy đâu phải kiểu cách, mỹ miều mà đó chỉ là những mong mỏi, khát khao một cuộc sống ấm no, đủ đầy của người dân nông thôn. Lộc đầu năm cũng là hạnh phúc, là ước mơ của mỗi con người. Lộc xuân cũng là lộc của trời đất ban tặng con người. Tết đến, mỗi người đều háo hức và thưởng thức những ngày vui trọn vẹn bên người thân, không lo toan, không vội vã. Hết Tết, xuân về, người dân nông thôn lại trở về cuộc sống tất bật của nhà nông, cày sâu cuốc bẫm gieo những mầm sống xuống lòng đất để rồi sau vài ba tháng được gặt hái những "hạt ngọc” mà mẹ đất ban tặng.

Trái với mùa xuân là mùa đông - mùa trút lá, mùa của những cây bàng, lộc vừng chuyển màu thay lá trong thời điểm rất ngắn. Sau một đêm, lá đắp đống dưới gốc còn trơ lại những cành cây khẳng khiu, khô cứng như không còn sự sống. Nơi phố phường, chị lao công cũng vất vả hơn khi phải gồng mình đẩy chiếc xe đầy ắp lá rụng, quét đằng trước, lá rụng đằng sau. Mỗi cơn gió đi qua, lá lại ào ào trút như "rụng khoán”. Vậy mà mùa xuân đến, những làn mưa xuân rơi nhẹ như "rắc mật” làm cho vạn vật thức tỉnh. Cỏ cây, hoa lá vươn mình thức dậy sau giấc ngủ đông, thi nhau vươn những mầm sống đầy quyến rũ. Khi mưa xuân lất phất rơi, những cành cây tưởng chừng như khô héo đã đâm chồi, nảy lộc như những bàn tay bé xíu của trẻ nhỏ xòe ra đón giọt mưa đầu mùa.

Lúc này đây, các loài hoa thi nhau khoe sắc, đua nhau tỏa hương thơm làm quyến luyến biết bao tâm hồn. Đầu làng, cuối ngõ đâu đâu cũng ngào ngạt hương của mùa xuân. Nào nhãn, vải, dâu da xoan, hồng bì, bưởi… đua nhau nở hoa, không quá quyến rũ nhưng cũng đủ làm say lòng người và "rụ” được đám ong, bướm. Mỗi sáng, đàn ong mật tìm đến những chùm hoa trĩu cành hút mật, chúng vo ve từng đàn như dạo nhạc thật vui tai. Không "kém miếng”, những chú chim sâu, chim sẻ lích chích từng bầy đậu trên những cành cây chi chít lộc xuân, chúng ngó nghiêng, chuyền cành tìm lũ sâu ẩn mình dưới những mầm xuân.

Mùa xuân, mùa của yêu thương, nhung nhớ. Khi ta thư thả đi dưới làn mưa xuân mới thấy thú vị. Buổi tối, các loài hoa tỏa hương nồng nàn, thơm và quyến rũ hơn. Cây bưởi nhà ai nở trắng góc vườn với mùi hương thật ngọt ngào, thanh khiết, cũng thật quyến rũ như thiếu nữ độ tuổi thanh xuân căng tràn sức sống. Nếu ai đó chưa được thưởng thức mùi hương của hoa bưởi dưới làn mưa xuân thì thật đáng tiếc. Hương bưởi có đặc trưng riêng mà muôn loài hoa khó có thể sánh bằng. Bởi vậy, các mẹ, các chị em sau khi thưởng thức những múi bưởi mọng nước rồi giữ lại vỏ để đun nước gội đầu. Tinh dầu của vỏ bưởi làm cho mái tóc mượt hơn và cảm giác đầu óc nhẹ nhàng bởi hương thơm lưu lại trên mái tóc. Thuở nhỏ, mỗi khi được bố mẹ cho về quê là tôi luôn "phải lòng” hương thơm ngọt ngào đó. Nhiều khi tôi còn trải chiếu dưới gốc bưởi, nhặt hoa bưởi rụng để chơi, để cất vào túi áo cho thơm. Xuân sang, hoa bưởi, hoa cam và rất nhiều loài hoa bung nở, bởi vậy, tôi thầm đặt tên cho mùa xuân là mùa của hương xuân.

Dưới hồ nước, khi hoàng hôn buông xuống, ông mặt trời đi tìm chỗ ngủ, lũ ếch, nhái, ễnh ương cùng đồng thanh "dạo nhạc”. ánh trăng quê soi tỏ cả mặt ao, hồ nước, tiếng ộp oạp, chộp choạp kêu ráo riết thật đinh tai, nhức óc như lột tả cảnh thanh bình, yên ả nơi đồng quê. Mưa xuân tí tách rơi, đám ếch ương cũng nhảy ra khỏi hang để thưởng thức, vùng vẫy dưới mặt nước. Đôi lúc chú nhái con nhảy nhót trên tàu lá súng như đùa rỡn dưới ánh trăng rồi lại nhảy tõm xuống mặt hồ làm ánh trăng như vỡ vụn, sóng sánh. Mưa xuân, vạn vật như hòa cùng trời đất để khoe sắc, tỏa hương như "vị” của mùa xuân. Tổng thể của một mùa xuân đầy sức sống và sức hấp dẫn với trăm hoa đua nở với hương xuân thật nồng nàn đem đến cho ta cảm giác thanh bình và ấm cúng.


Thúy Ngọc


Các tin khác


Nỗi niềm tháng mười hai

(HBĐT) - Tháng mười hai mang theo hơi lạnh luồn qua khe cửa, khẽ đánh thức nỗi nhớ trong tim những người xa quê. Làn mưa rơi lấm tấm, gốc bàng già chơ vơ khẳng khiu, lặng lẽ trút những chiếc lá cuối cùng, làm lòng ta sao hoang hoải, mông lung đến lạ.

Lạc vào miền cổ tích

(HBĐT) - Giữa dòng đời bộn bề lo toan, những lúc thấy bước chân mình mỏi mệt, tôi chỉ muốn lạc vào miền ký ức tuổi thơ yên bình. Ở đó có bóng mẹ hao gầy, ngồi dưới ngọn đèn dầu hiu hắt, mẹ ân cần kể cho con gái nghe những câu chuyện cổ tích xa xưa. Cả một miền cổ tích bao la nơi lòng mẹ, là khoảng trời ngọt ngào dung dưỡng tâm hồn thơ ấu, để giờ đây lòng tôi lại đau đáu trong nỗi nhớ khôn nguôi...

Những đóa hoa không tàn

(HBĐT) - Cứ đến độ này, anh H. lại thấy mẹ - một bà giáo già về hưu thật vui, sôi nổi hơn dạo trước. Người già hay sống bằng hoài niệm hay sao ấy… Ngăn kệ của bà cơ man là thư, bưu thiếp, hoa khô ép của các thế hệ học trò… được sắp xếp lại. Có lần nắng to, bà mang những kỷ vật ẩm mốc lên tầng thượng hong nắng. Sợ gió thổi bay, bà ngồi ở hiên che, chờ hàng tiếng đồng hồ… Bao lần cả nhà được mẹ khoe, kể về những học trò, những câu chuyện cũ… Nhiều đến nỗi, bố anh, người đàn ông ít nói nhất nhà phải gàn: "Bà để các con, các cháu nghỉ ngơi tý đi…”. Anh lại phải can để nghe hết các câu chuyện của mẹ. Tuổi già mà…

Rét đầu đông

(HBĐT) - Tôi đã vượt 2 km đến với căn phòng ấm áp của mình. Thu mình trong chiếc áo ấm của mùa trước, tôi cứ thấy lần vải cứng queo, dằm dặm. Chắc lâu ngày thiếu hơi người hay làn da quen tiếp xúc với nắng gió, giờ bị bó buộc. Ờ, mà tôi nghĩ khác, hình như rét mới, rét mới quá, chẳng phải rét nào cũng giống nhau, ai bảo giá rét chỉ là tàn tạ, cắt da, cắt thịt và khô hanh.

Về lại mùa đông

(HBĐT) - Tạm biệt mùa thu, tôi về lại mùa đông. Nghe rét mướt, gió luồn qua khe cửa. Thuở đói nghèo, bên mâm cơm chiều muộn, ánh đèn dầu vụt tắt, còn lại bóng tối lặng thinh. Thương mẹ cha, thương những phận người nghèo khó, thương quê nhà, mỗi độ đông sang muôn vàn nỗi sợ. Nằm chắp tay lên trán, lòng tự hỏi bao giờ mới hết mùa đông?