(HBĐT) - Mấy bữa nay, anh Th. bấn lên vì chuyện làm mừng thọ cho bố đẻ. Mừng quá, cụ 80 tuổi rồi mà vẫn tinh anh lắm, vẫn đọc báo, tập dưỡng sinh. Buổi chiều, cụ vẫn 2 vòng đi bộ quanh vườn nghe chim chóc véo von. Bạn già đến chơi có thể đàm đạo chuyện nước nhà, chuyện thế giới… Cũng mừng các con đều ổn ở mọi khía cạnh…

Như anh Th. đây là con trưởng, dù không phải doanh nhân nhưng cũng liên quan đến "thương trường”, "lợi nhuận” xung quanh các đặc sản địa phương. Nhà có của ăn, của để và anh cũng có mối quan hệ khá rộng trong và ngoài xã. Hôm đầu tuần, anh bàn với vợ:

- Mình đi ăn mừng thọ người ta mòn bát đũa rồi nên tôi định là…

- Việc này anh quyết thôi, vả lại phải bàn với cô út nữa chứ

- Sao phải bàn… Nó là gái đi lấy chồng… "xuất giá tòng phu” - anh chồng quả quyết.

- Anh ơi, bố là bố chung, anh cứ bàn cho cô thoải mái - Chị vợ tiếp tục nêu ý kiến.

Tối đó, anh hì hục mở máy tính lên kế hoạch cho ngày mừng thọ. Loa đài, karaoke, phông bạt thì đương nhiên. "Em-mờ xi” thì nhà "trồng” được. Thực đơn cũng phải tính thêm. Phải có món lạ thì mới ngon, mới độc. Còn việc khách mời… ngoài bạn làm ăn, làng xóm còn phải thông gia, bạn học phổ thông, bạn của con… Hôm sau, cô em út đến, vừa xấp ngửa dựng xe, anh Th đã một tràng:

- Tôi là "khoán” cho cô 10 mâm đấy. Còn tôi "gánh” 30 mâm… Cứ thế mà làm… Đời bố vất vả vì anh em mình rồi, giờ để cụ an hưởng niềm vui, viên mãn…

- ôi sao mở rộng lắm thế anh. Mừng thọ mà làm như thế nghe phô trương quá… Sợ người ta dị nghị là thích nổi…

- Cô đúng là… Nhà mình kém gì nhà chú H. cô M. ở làng. Bố họ mới 70, 75 tuổi thôi mà biện hẳn 30 mâm. Loa đài hát hò hết 1 ngày… Tôi là… tôi khiêm tốn đấy, không thì 50 mâm. Biết bố mình sống bao năm mà "chắc lép”. Cứ làm hoành tráng cho cụ vui, rồi anh em mình còn phải mở mày, mở mặt với xóm làng, anh em…  
- Anh xem kia kìa… Đấy, làm to ăn uống mấy ngày, sau đấy con cháu lại ầm ĩ chuyện đóng góp, tiền mừng. Mùa đông mà chẳng biết mua cho bố mẹ đồ ấm để mặc. Ho suốt đấy… Quan trọng là tấm lòng con cháu - Cô em út phân vân.

- Kệ họ… chuyện nhà mình khác hẳn… hay vợ chồng cô sợ tốn kém. Nếu thế thì để mình tôi lo. Cô là "khách mời”… -Anh Th. có vẻ như dỗi dằn.

Cô em thấy thế định lảng vội ra vườn. Cũng lúc đấy ông cụ bước vào, phẩy tay:

- Nào 2 anh em vào đây, bố có chuyện. Cả mẹ thằng Tý nữa…

- Mọi việc con quyết rồi mà bố không phải bận tâm. Bố cứ thoải mái nghỉ ngơi cho chúng con nhờ - Anh con cướp lời.

- Đành rằng là thế nhưng bố có ý kiến thế này, các con phải nghe: làm mừng thọ cho bố thì được, bố đồng ý nhưng ồn ào, lãng phí, mở rộng là không được. Các con chỉ nên mời ít chòm xóm rồi con cháu về dự là được. Rồi cả nhà hân hoan chụp vài bức ảnh làm kỷ niệm là ý nghĩa rồi. Bố vui, bố khỏe mấy năm nay là do cuộc sống các con ổn định, làm ăn tốt, vợ chồng thuận hòa, không "tiếng chì, tiếng bấc” gì, các cháu chăm ngoan, học giỏi. Như cu Tý năm nay đoạt giải cấp tỉnh là bố vui nhất… Các con biết quan tâm, chăm lo cho bố là "cái gậy” cho bố lúc tuổi già. Đấy là quý nhất. Cho nên, bố chỉ muốn việc đó nên đơn giản và ý nghĩa thôi…

Anh Th. lúng búng: Vâng nhưng con lên kế hoạch rồi…

- Lên kế hoạch và xem lại kế hoạch là chuyện đương nhiên… Thế nhé, các con.

Anh Th. thần người. Bao dự định dịp này để gặp gỡ, giao lưu thế là hỏng, mà hôm nọ đã nói xa, nói gần với các "chiến hữu” rồi giờ nói thế nào để họ thông cảm. Làm gọn như thế không biết có "mất mặt” với mọi người không?

Bùi Huy

 

 


Các tin khác


Nỗi niềm tháng mười hai

(HBĐT) - Tháng mười hai mang theo hơi lạnh luồn qua khe cửa, khẽ đánh thức nỗi nhớ trong tim những người xa quê. Làn mưa rơi lấm tấm, gốc bàng già chơ vơ khẳng khiu, lặng lẽ trút những chiếc lá cuối cùng, làm lòng ta sao hoang hoải, mông lung đến lạ.

Lạc vào miền cổ tích

(HBĐT) - Giữa dòng đời bộn bề lo toan, những lúc thấy bước chân mình mỏi mệt, tôi chỉ muốn lạc vào miền ký ức tuổi thơ yên bình. Ở đó có bóng mẹ hao gầy, ngồi dưới ngọn đèn dầu hiu hắt, mẹ ân cần kể cho con gái nghe những câu chuyện cổ tích xa xưa. Cả một miền cổ tích bao la nơi lòng mẹ, là khoảng trời ngọt ngào dung dưỡng tâm hồn thơ ấu, để giờ đây lòng tôi lại đau đáu trong nỗi nhớ khôn nguôi...

Những đóa hoa không tàn

(HBĐT) - Cứ đến độ này, anh H. lại thấy mẹ - một bà giáo già về hưu thật vui, sôi nổi hơn dạo trước. Người già hay sống bằng hoài niệm hay sao ấy… Ngăn kệ của bà cơ man là thư, bưu thiếp, hoa khô ép của các thế hệ học trò… được sắp xếp lại. Có lần nắng to, bà mang những kỷ vật ẩm mốc lên tầng thượng hong nắng. Sợ gió thổi bay, bà ngồi ở hiên che, chờ hàng tiếng đồng hồ… Bao lần cả nhà được mẹ khoe, kể về những học trò, những câu chuyện cũ… Nhiều đến nỗi, bố anh, người đàn ông ít nói nhất nhà phải gàn: "Bà để các con, các cháu nghỉ ngơi tý đi…”. Anh lại phải can để nghe hết các câu chuyện của mẹ. Tuổi già mà…

Rét đầu đông

(HBĐT) - Tôi đã vượt 2 km đến với căn phòng ấm áp của mình. Thu mình trong chiếc áo ấm của mùa trước, tôi cứ thấy lần vải cứng queo, dằm dặm. Chắc lâu ngày thiếu hơi người hay làn da quen tiếp xúc với nắng gió, giờ bị bó buộc. Ờ, mà tôi nghĩ khác, hình như rét mới, rét mới quá, chẳng phải rét nào cũng giống nhau, ai bảo giá rét chỉ là tàn tạ, cắt da, cắt thịt và khô hanh.

Về lại mùa đông

(HBĐT) - Tạm biệt mùa thu, tôi về lại mùa đông. Nghe rét mướt, gió luồn qua khe cửa. Thuở đói nghèo, bên mâm cơm chiều muộn, ánh đèn dầu vụt tắt, còn lại bóng tối lặng thinh. Thương mẹ cha, thương những phận người nghèo khó, thương quê nhà, mỗi độ đông sang muôn vàn nỗi sợ. Nằm chắp tay lên trán, lòng tự hỏi bao giờ mới hết mùa đông?