(HBĐT) - Mấy bữa nay, anh Th. bấn lên vì chuyện làm mừng thọ cho bố đẻ. Mừng quá, cụ 80 tuổi rồi mà vẫn tinh anh lắm, vẫn đọc báo, tập dưỡng sinh. Buổi chiều, cụ vẫn 2 vòng đi bộ quanh vườn nghe chim chóc véo von. Bạn già đến chơi có thể đàm đạo chuyện nước nhà, chuyện thế giới… Cũng mừng các con đều ổn ở mọi khía cạnh…

Như anh Th. đây là con trưởng, dù không phải doanh nhân nhưng cũng liên quan đến "thương trường”, "lợi nhuận” xung quanh các đặc sản địa phương. Nhà có của ăn, của để và anh cũng có mối quan hệ khá rộng trong và ngoài xã. Hôm đầu tuần, anh bàn với vợ:

- Mình đi ăn mừng thọ người ta mòn bát đũa rồi nên tôi định là…

- Việc này anh quyết thôi, vả lại phải bàn với cô út nữa chứ

- Sao phải bàn… Nó là gái đi lấy chồng… "xuất giá tòng phu” - anh chồng quả quyết.

- Anh ơi, bố là bố chung, anh cứ bàn cho cô thoải mái - Chị vợ tiếp tục nêu ý kiến.

Tối đó, anh hì hục mở máy tính lên kế hoạch cho ngày mừng thọ. Loa đài, karaoke, phông bạt thì đương nhiên. "Em-mờ xi” thì nhà "trồng” được. Thực đơn cũng phải tính thêm. Phải có món lạ thì mới ngon, mới độc. Còn việc khách mời… ngoài bạn làm ăn, làng xóm còn phải thông gia, bạn học phổ thông, bạn của con… Hôm sau, cô em út đến, vừa xấp ngửa dựng xe, anh Th đã một tràng:

- Tôi là "khoán” cho cô 10 mâm đấy. Còn tôi "gánh” 30 mâm… Cứ thế mà làm… Đời bố vất vả vì anh em mình rồi, giờ để cụ an hưởng niềm vui, viên mãn…

- ôi sao mở rộng lắm thế anh. Mừng thọ mà làm như thế nghe phô trương quá… Sợ người ta dị nghị là thích nổi…

- Cô đúng là… Nhà mình kém gì nhà chú H. cô M. ở làng. Bố họ mới 70, 75 tuổi thôi mà biện hẳn 30 mâm. Loa đài hát hò hết 1 ngày… Tôi là… tôi khiêm tốn đấy, không thì 50 mâm. Biết bố mình sống bao năm mà "chắc lép”. Cứ làm hoành tráng cho cụ vui, rồi anh em mình còn phải mở mày, mở mặt với xóm làng, anh em…  
- Anh xem kia kìa… Đấy, làm to ăn uống mấy ngày, sau đấy con cháu lại ầm ĩ chuyện đóng góp, tiền mừng. Mùa đông mà chẳng biết mua cho bố mẹ đồ ấm để mặc. Ho suốt đấy… Quan trọng là tấm lòng con cháu - Cô em út phân vân.

- Kệ họ… chuyện nhà mình khác hẳn… hay vợ chồng cô sợ tốn kém. Nếu thế thì để mình tôi lo. Cô là "khách mời”… -Anh Th. có vẻ như dỗi dằn.

Cô em thấy thế định lảng vội ra vườn. Cũng lúc đấy ông cụ bước vào, phẩy tay:

- Nào 2 anh em vào đây, bố có chuyện. Cả mẹ thằng Tý nữa…

- Mọi việc con quyết rồi mà bố không phải bận tâm. Bố cứ thoải mái nghỉ ngơi cho chúng con nhờ - Anh con cướp lời.

- Đành rằng là thế nhưng bố có ý kiến thế này, các con phải nghe: làm mừng thọ cho bố thì được, bố đồng ý nhưng ồn ào, lãng phí, mở rộng là không được. Các con chỉ nên mời ít chòm xóm rồi con cháu về dự là được. Rồi cả nhà hân hoan chụp vài bức ảnh làm kỷ niệm là ý nghĩa rồi. Bố vui, bố khỏe mấy năm nay là do cuộc sống các con ổn định, làm ăn tốt, vợ chồng thuận hòa, không "tiếng chì, tiếng bấc” gì, các cháu chăm ngoan, học giỏi. Như cu Tý năm nay đoạt giải cấp tỉnh là bố vui nhất… Các con biết quan tâm, chăm lo cho bố là "cái gậy” cho bố lúc tuổi già. Đấy là quý nhất. Cho nên, bố chỉ muốn việc đó nên đơn giản và ý nghĩa thôi…

Anh Th. lúng búng: Vâng nhưng con lên kế hoạch rồi…

- Lên kế hoạch và xem lại kế hoạch là chuyện đương nhiên… Thế nhé, các con.

Anh Th. thần người. Bao dự định dịp này để gặp gỡ, giao lưu thế là hỏng, mà hôm nọ đã nói xa, nói gần với các "chiến hữu” rồi giờ nói thế nào để họ thông cảm. Làm gọn như thế không biết có "mất mặt” với mọi người không?

Bùi Huy

 

 


Các tin khác


Nở rộ... “ca sĩ” mạng xã hội...

(HBĐT) - Giữa trưa nắng nóng, đang ngủ thì nghe âm thanh tin nhắn… teng, teng… Gì đấy, sao lại có tin nhắn vào lúc này vậy? Tin nhắn của anh bạn cùng học phổ thông. Nghe có vẻ mùi mẫn đây: Đã nhận được đĩa CD ca nhạc của cậu H.H. chưa? Cả thị trấn nhà mình đang rôm rả nghe đây này. Trên "Iu -Tu-bì” và " Phây búc” cũng có đấy… xem đi…

Mùa hoa phượng tháng năm

(HBĐT) - Hạ về, hoa phượng đỏ ối khắp nơi, hình ảnh gợi nhớ trong ký ức chúng ta về mùa thi đã đến và những dấu ấn kỷ niệm về tuổi thơ. Tuổi học trò trong trắng tinh khôi, đầy ắp hoài bão, ước mơ. Kỷ niệm sâu sắc nhất trong tôi là quãng thời gian là học sinh sư phạm, học nghề dạy chữ, dạy người. Hoài bão lớn lao đó đã đưa tôi về với mái trường trung học sư phạm 7 + 3 Hòa Bình. Cái tuổi 17, 18 chập chững bước vào đời tập làm người lớn đầy bỡ ngỡ, khó khăn… Khi xa gia đình để tự lập, tự lo. Đó là dấu ấn đầy ý nghĩa không thể nào quên của cuộc đời mỗi con người mà không ai có thể làm lại được.

Hoa xuyến chi và mẹ

(HBĐT) - Mỗi lần nhìn thấy những người lao động bươn chải trên mọi nẻo đường, tôi lại nghĩ đến những bông hoa nhỏ với màu trắng mong manh. Loài cây dại mọc ở khắp nơi thật thân thuộc và có vẻ đẹp bình dị. Hoa xuyến chi.

Chuyến đi cuối cùng

(HBĐT) - Nắng lên, chỗ tường ấy là một khoảng trống mênh mông. Thì bao năm bộ quân phục ông Lãm vẫn treo ở đấy, gài thêm cái mũ cối. Bà Lãm thường kể với con cháu, hôm xuất ngũ ông về, tiện tay. Mà nhà vắng bàn tay đàn ông, cả bốn bức tường cũng chỉ có mỗi cái đinh ấy.

Nồng nàn giây phút tháng tư

(HBĐT) - Những tia nắng tháng tư đã đổ xuống cánh đồng quê nứt nẻ. Ngày nắng tháng tư ùa về trong tiếc nhớ xa xôi, đám trẻ quê lại rong ruổi trên những cánh đồng, gieo mình xuống dòng sông xanh mát, cùng nhau trèo cây hái trái… Tất cả đã làm nên những ngày tháng tư diệu kỳ trong tôi.