(HBĐT) - Một sáng mùa đông, màn sương còn bảng lảng, trắng nhờ nhờ giăng mắc xiên qua những tia nắng vàng tươi, tôi bỗng thấy mình như bé lại, thành cô công chúa nhỏ mang hài đi giữa triền hoa cải vàng rực. Lại thêm một mùa cải, thêm những xuyến xao, bâng khuâng trong lòng của những kẻ xa quê…


Bên bãi bồi dòng sông xanh mát, mẹ đã gieo giống từ độ cái rét còn ấp ủ tận mùa thu, chỉ đợi một cơn mưa rào thôi là mầm non bật nhú. Sông quê cho dòng nước mát, cho bãi bồi những hạt phù sa quý giá để cải lớn lên mà không cần phải kỳ công chăm bón. Lối về ký ức hôm nay, triền cải in đậm dấu hài tuổi nhỏ, một thuở tôi chăn trâu cùng bè bạn, chơi trốn tìm trong lùm cải vàng tươi. Trong ráng chiều quê đỏ ối, cải hiện lên như loài hoa đồng nội kiêu hãnh, thân thuộc và đẹp xinh nhất. Cũng bởi vậy, đám trẻ con ngày xưa luôn thích kết những bông hoa cải làm vương miện đội đầu, chơi trò cô dâu, chú rể. Cải chân chất như chính người dân ở quê, tự vươn lên bằng khí trời, mãnh liệt và khát khao… 

Người ta đếm đời người bằng những cái xuân xanh, còn tôi đếm tuổi mình qua những mùa cải quê nhà. Mẹ sinh tôi vào một mùa cải rực rỡ. Những mùa sinh nhật xưa, tôi ôm vào lòng cả vùng trời hoa cải, ngồi bên bạn bè nghêu ngao những khúc nhạc chúc mừng. Xung quanh tôi, cây cỏ cũng dường như reo ca chào đón ngày tôi ra đời, cây cải cũng như biết cười, rung rinh gật đầu trong gió. Đám bạn nở nụ cười hỉ hả, tất thảy đều mong muốn mình được sinh vào mùa cải nở rộ để được kiêu hãnh cùng màu vàng quyền lực, huyền diệu. Triền cải bỗng nhiên hóa thân thương, là nhân chứng ngọt ngào cho tình bạn thân thiết.

Tôi yêu hoa cải cũng bởi màu vàng đơn sắc, nhẹ nhàng mà không kém phần tinh tế, khôi nguyên. Những cánh hoa li ti xinh xắn như muôn vàn chiếc cúc, tựa vào nhau tạo nên một triền nhớ vàng ươm. Sắc vàng của hoa cải như dệt thêm vào vẻ đẹp đơn sơ mà sâu lắng của miền quê mộc mạc, chân chất. Cũng chẳng có thể ai ngờ được, thân cải mảnh khảnh lại chống chọi được những cơn gió bấc mùa đông lạnh buốt. Bầu trời mùa đông ảm đạm với màu bàng bạc, lòng người cũng dễ ủ dột theo, thế nhưng màu hoa cải vàng rực thắp sáng xua tan khí lạnh âm u và lòng người vì thế hỉ hoan theo. Sắc vàng ấy đại diện niềm khát khao rực cháy, bừng bừng, mãnh liệt.

Mùa cải còn vẽ những bức chân dung vụng dại, yêu thương. Nhớ biết bao mâm cơm nhà nghèo chỉ có ngồng cải xào mỡ, thèm thuồng, tôi nhón gắp một miếng cho vào miệng, mẹ bắt gặp, tôi ngượng nghịu nói lời xin lỗi. Và cũng không biết bao nhiêu mùa cải với mâm cơm nhà nghèo theo tôi suốt tuổi thơ cho đến khi trưởng thành, bước chân ra ga tàu học tập và lập nghiệp ở thành phố. Bữa cơm ấy dễ gì mà tôi có thể quên được? Nó là hành trang nuôi lớn tôi, đưa tôi vào đời. Mỗi mùa cải về, tôi chỉ mong mẹ bình yên, bớt lo âu, vì những đứa con của mẹ cũng đã sải cánh khắp năm châu, bốn bể, trưởng thành và tự lập.

Mùa cải bây giờ triền sông vẫn đang nở rộ, nhưng người năm xưa chẳng về kịp nữa rồi. Tôi luyến tiếc nhớ ngày tuổi thơ, nhớ những lần bên vạt cải vàng hươm. Con nít bây giờ chẳng còn ai mê mẩn như độ xưa chúng tôi đã từng. Cải vẫn lớn lên, đến mùa vẫn bung biếc. Lòng ở phố nhưng tâm tưởng tôi thì đang ở quê. Và những lúc như thế này tôi chỉ ước được chạy giữa cánh đồng hoa cải ngút ngàn, bù đắp cho nỗi nhớ những mùa cải xa quê!


                                                   Tăng Hoàng Phi
                                            (Nam Từ Liêm, Hà Nội)

Các tin khác


Nỗi niềm tháng mười hai

(HBĐT) - Tháng mười hai mang theo hơi lạnh luồn qua khe cửa, khẽ đánh thức nỗi nhớ trong tim những người xa quê. Làn mưa rơi lấm tấm, gốc bàng già chơ vơ khẳng khiu, lặng lẽ trút những chiếc lá cuối cùng, làm lòng ta sao hoang hoải, mông lung đến lạ.

Lạc vào miền cổ tích

(HBĐT) - Giữa dòng đời bộn bề lo toan, những lúc thấy bước chân mình mỏi mệt, tôi chỉ muốn lạc vào miền ký ức tuổi thơ yên bình. Ở đó có bóng mẹ hao gầy, ngồi dưới ngọn đèn dầu hiu hắt, mẹ ân cần kể cho con gái nghe những câu chuyện cổ tích xa xưa. Cả một miền cổ tích bao la nơi lòng mẹ, là khoảng trời ngọt ngào dung dưỡng tâm hồn thơ ấu, để giờ đây lòng tôi lại đau đáu trong nỗi nhớ khôn nguôi...

Những đóa hoa không tàn

(HBĐT) - Cứ đến độ này, anh H. lại thấy mẹ - một bà giáo già về hưu thật vui, sôi nổi hơn dạo trước. Người già hay sống bằng hoài niệm hay sao ấy… Ngăn kệ của bà cơ man là thư, bưu thiếp, hoa khô ép của các thế hệ học trò… được sắp xếp lại. Có lần nắng to, bà mang những kỷ vật ẩm mốc lên tầng thượng hong nắng. Sợ gió thổi bay, bà ngồi ở hiên che, chờ hàng tiếng đồng hồ… Bao lần cả nhà được mẹ khoe, kể về những học trò, những câu chuyện cũ… Nhiều đến nỗi, bố anh, người đàn ông ít nói nhất nhà phải gàn: "Bà để các con, các cháu nghỉ ngơi tý đi…”. Anh lại phải can để nghe hết các câu chuyện của mẹ. Tuổi già mà…

Rét đầu đông

(HBĐT) - Tôi đã vượt 2 km đến với căn phòng ấm áp của mình. Thu mình trong chiếc áo ấm của mùa trước, tôi cứ thấy lần vải cứng queo, dằm dặm. Chắc lâu ngày thiếu hơi người hay làn da quen tiếp xúc với nắng gió, giờ bị bó buộc. Ờ, mà tôi nghĩ khác, hình như rét mới, rét mới quá, chẳng phải rét nào cũng giống nhau, ai bảo giá rét chỉ là tàn tạ, cắt da, cắt thịt và khô hanh.

Về lại mùa đông

(HBĐT) - Tạm biệt mùa thu, tôi về lại mùa đông. Nghe rét mướt, gió luồn qua khe cửa. Thuở đói nghèo, bên mâm cơm chiều muộn, ánh đèn dầu vụt tắt, còn lại bóng tối lặng thinh. Thương mẹ cha, thương những phận người nghèo khó, thương quê nhà, mỗi độ đông sang muôn vàn nỗi sợ. Nằm chắp tay lên trán, lòng tự hỏi bao giờ mới hết mùa đông?