(HBĐT) - Ai như anh XX. Sao dáng đi vội vã và hơi cúi gằm như vậy? Dáng đấy không đúng với anh ấy. Anh sở hữu một tướng mạo và dáng đi đĩnh đạc lắm. Nhưng ánh mắt, không thể khác dù đeo khẩu trang choán gần hết mặt. Vẫn phải gọi… - Anh XX… Phải anh không?

- À, ờ, tôi đây…
Bộ quần áo cũ nhàu, đôi giày da lâu ngày không đánh xi, anh lúng túng trả lời. Đúng anh rồi. Nài mãi, anh cũng nhận lời vào quán cà phê bên đường. Thay cho ánh mắt dò hỏi của bạn cũ, anh thở hắt ra:
-  Ông ngạc nhiên hả, tại sao tôi "xuống cấp” như vậy ư, nhân quả cả thôi. Cũng muộn rồi, không biết có vực lại được không…
Anh XX là bạn học cũ. Do có nghề gia truyền nên việc anh vào làm cơ quan nọ cũng chỉ là "cho vui”. Thời đó, mọi cán bộ, công chức phải chật vật với cuộc sống "cơm áo, gạo tiền” thì gia đình anh đủng đỉnh, thong dong lắm… Thời mở cửa, gia đình anh càng ăn nên làm ra. Tháng trước, gặp bạn, anh "nổ”: vừa đi du lịch 10 ngày ở vùng đất Nê-pan, Ấn Độ… 3 tháng sau bảo vừa có chuyến du lịch châu Âu cùng vợ con kỷ niệm 20 năm ngày cưới. Mà anh nói đâu có sai. Dòng thời gian của anh trên "phây-búc” tràn lan các ảnh, các vi-đê-ô về các điểm du lịch danh tiếng. Nhìn mà ước ao, mà thèm. Anh đã từng nói trong cuộc họp lớp:
- Ở đất này, ai chả biết đến tôi. Cứ hỏi các đại gia có máu mặt xem tôi ở hàng đẳng cấp nào…
Bạn bè thành đạt, phú quý, mừng quá đi chứ. Anh XX bao cho cả lớp một vài cuộc gặp mặt ai cũng cảm kích. Đã thế còn có quà cho một số bạn có hoàn cảnh khó khăn. Nhưng động thái ném phong bì ủng hộ để thử xem trưởng ban liên lạc bắt trúng không khiến một số người bất bình. Thôi bạn bè, bỏ qua cho nhau, chẳng chấp làm gì. Đôi lần, một số bạn bè đi qua dãy phố trung tâm, có người chỉ tay: Chỗ nhà hàng kia, chỗ tòa nhà cao cao bên phố, trung tâm giải trí đều của gia đình anh XX đó. Còn phía xa kia, vợ con anh XX đang kinh doanh rất được. Nghe nói vợ anh ấy xinh, rực rỡ và chịu chơi lắm…
Mỗi lần thấy anh bước xuống từ chiếc xe ô tô đắt tiền, sải chân bước vào các trung tâm giải trí mà anh là chủ, không ai dám so bì với phong độ sang chảnh đó. Nhưng sao lại thế này? Những đồ trang sức đắt tiền, tinh xảo được mua sắm từ Ý, Pháp đâu rồi. Toàn của độc. Số người ở thành phố này được sở hữu các đồ đó không đầy số đốt một ngón tay…
- Tôi sa cơ thế này cũng có nguyên do đấy ông à… Buồn lắm… Thật không thể lường được…
Theo anh chia sẻ, "sóng dữ” lại từ chính vợ con anh. Anh toàn quản lý tầm xa nên không biết guồng quay mà vợ và ông con anh dính vào: Đa cấp và các hoạt động tín dụng trôi nổi. Đâm lao phải theo lao, nghe nói vợ con anh còn về tận quê nội, ngoại để mời mọc, chèo kéo "khách hàng” gồm anh em, họ hàng… Mọi thứ đội nón ra đi mà chẳng đủ. Họ hàng từ mặt vợ chồng anh. Vợ chồng, con cái lục đục, khéo đường ai nấy đi. Cả nhà bây giờ còn đúng một ngôi nhà 4 tầng. "Chúng nó” mà đến đòi gắt khéo đến nước ra đường. Vợ ơi là vợ, con ơi là con. 5-7 năm nay "dính” vào mấy thứ đó, giờ tay trắng. Lần đâu tiên thấy anh XX khóc trong tiếng nấc: "Tôi thèm được như các ông. Cuộc sống đạm bạc nhưng thanh bình, không bão tố”… Biết nói gì với anh đây. Chỉ vớt vát đôi lời: Hôm nào bạn bè đến chơi. Mình chưa quá già vẫn còn cơ hội làm lại… Ừ, biết thế và cũng hy vọng thế. Tiếng anh XX như gió thoảng mơ hồ bên tai. Sẽ cố gắng làm lại. 
                         

Bùi Huy


Các tin khác


Thạch Sanh tân truyện: Thất thu

(HBĐT) - Do phò mã Thạch mắc nhiều khuyết điểm, cực chẳng đã, phụ vương đành hạ chỉ ra quyết định buộc thôi việc. Đang đi xe có máy lạnh, ngủ phòng có điều hòa, bữa nào cũng có "sơn hào, hải vị”, nay phải trở về vùng "rừng xanh, núi đỏ” với không ít tai tiếng khiến Thạch Sanh vừa hẫng hụt, vừa buồn bực nên rất ngại giao tiếp với mọi người.

Man mác Tết cho người xứ xa

(HBĐT) - Cách Tết 20 ngày, nhà bác họ tíu tít chuẩn bị sắm các đồ liên quan đến Tết, nhưng chưa phải dành cho cả gia đình đón một năm mới an lành, sum vầy mà dành cho cô con gái út chuẩn bị đi học ở xứ trời Âu. Nhìn bên ngoài có vẻ tất bật, rộn ràng, nhưng bên trong vẫn phảng phất một chút man mác, bùi ngùi.

Ký ức đẹp ngày xuân

(HBĐT)- Có biết bao cách để mỗi người tiễn một năm cũ và đón mùa xuân về trong nhà. Xuân đang về, sức sống của thiên nhiên dường như tan chảy vào con người, khi những nhành nụ đàog phơi phới đơm nụ trổ hoa và lòng người cũng bắt đầu rạo rực. Mùa xuân đến là mùa của đất trời giao hòa, mùa của hy vọng và ước mơ, mùa của mùa màng no ấm và sum họp, mùa của sức sống mãnh liệt, mùa để cây lá đâm chồi nảy lộc, mùa của những mầm non xanh mơn mởn thoát khỏi lớp vỏ bọc xù xì để vươn vai đón chào những tia nắng ấm áp.

Bên bếp lửa mùa đông


 (HBĐT) - Người bạn học cũ đang sống ở miền Đông Nam bộ nhắn hỏi: "Nghe nói xứ Bắc đang lạnh lắm à? Sao mình nhớ lắm những ngày đông và bếp lửa quê nhà”. Người bạn ấy cùng làng, cùng chung dãy núi cao và dòng suối trong vắt sau nhà, cùng chung những mùa đông buốt giá đi đặt bẫy chuột núi, chung củ sắn lùi cháy cạnh và nùn rơm trên cánh đồng bãi tuổi thơ…

Vang mãi bài ca về người chiến sĩ

(HBĐT) - Những ngày này, ông chú họ có vẻ tâm trạng, đôi khi thấy ông huýt sáo một bài ca về người lính ở Trường Sơn năm nào, thời mà ông và các đồng đội từng thốt lên: "Tuổi 20 chân đi không bén đất/Đám mây trời bay dưới ba lô” (Anh Ngọc). Ông thuộc thế hệ thấm đẫm hình ảnh của những chiến sĩ Hồng quân Liên Xô qua các bộ phim truyện chiến đấu của Liên Xô, hay các bài hát Nga về người lính hào hùng mà lãng mạn.