(HBĐT) - Còn hơn một giờ nữa mới đến giờ xe chạy. Ngồi gần bên ghế có anh bộ đội biên phòng năm nay được đơn vị thưởng cho nghỉ phép về quê ăn Tết. Hơn 7 tháng từ khi có đại dịch Covid-19 bùng nổ, đơn vị anh trốn trú trong rừng chặn đường mòn, lối mở để ngăn chặn người nhập cảnh trái phép với phương châm chống dịch như chống giặc. Ròng rã 7 tháng ăn đêm, ngủ sương, vất vả khôn lường nhưng đồng đội, đơn vị anh đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Cô gái ngồi kế bên hết nhìn xa, nhìn gần, thỉnh thoảng nghe tiếng thở dài nhè nhẹ. Hành lý của cô chỉ có cái túi đựng ít quần áo, đôi giày trẻ con. Cô cứ nhấp nhổm nên cái túi để trên lòng lại rơi xuống đất. 
Anh bộ đội thấy vậy hỏi:
- Em đi xa về quê hay ngồi đợi đón người nhà.
Anh bắt chuyện, cô lắc đầu vẻ     như cô không muốn tiếp chuyện với anh. Điện thoại đổ chuông, đầu kia       là quê nhà gọi, nghe xong anh cúp   máy. Không thờ ơ như ban nãy, cô     bắt chuyện:
- Anh, anh ơi!
Anh bộ đội ngạc nhiên vì cô bất ngờ cởi mở.
- Em nghe anh nói qua điện thoại anh về quê tỉnh NĐ ăn Tết, may quá cho em vì đó cũng là quê chồng em. Chồng em ở xóm Nậm, làng Thủy Sơn gần bến đò Giăng đấy mà.
Cô hồ hởi khi nghe anh bộ đội nói địa chỉ đó cách nhà anh phải qua bến đò Giăng hơn 3 cây số.
Cô vui vẻ:
- Em có đứa con gái nhỏ đang học lớp 3, ở với ông bà nội. Em mua cho cháu đôi giày, bộ quần áo diện Tết và chiếc áo len màu mận chín. Tết này rét lắm anh ạ.
Rồi cô kể, hai vợ chồng làm công nhân, mấy tháng vừa qua vị đại dịch Cô vít nên công việc phập phù, may mà công đoàn nhà máy hỗ trợ nên bước qua giai đoạn khó khăn. Từ đầu tháng 12 đến giờ cứ nghĩ đến Tết, đến con là cô bồn chồn không yên. Cứ tưởng tượng mâm cơm ngày Tết chỉ có hai ông bà với đứa cháu chỉ muốn khóc. Thương ông bà, nhớ con nên mấy tối nay vào giờ này là ra bến xe hy vọng sẽ gặp được người quen gần nhà để gửi quà. Cô bày tỏ:
- Anh có thể giúp em cầm món     quà này đưa đến nhà bố mẹ em      được không?
Anh bộ đội lưỡng lự một lát rồi vui vẻ nhận lời. Anh thầm nghĩ chắc cô ấy nhớ con lắm không còn cách nào khác mới tin và gửi quà một người lính vừa gặp ở bến xe.
Hành khách chuyến xe ngày giáp Tết tấp nập lên xe. Cô công nhân tiễn anh lên xe. Ngoài chiếc áo len, bộ quần áo, đôi giày cô còn gửi chút tiền cho    bố mẹ.
Xe nổ máy lăn bánh cô còn dặn theo.
- Anh qua nhà em nhớ bảo cháu gọi điện cho bố mẹ nhé. 
Nói rồi cô đưa cho anh số điện thoại. Nhìn qua cửa sổ xe thấy nước mắt cô ngân ngấn chảy.
Hành khách xung quanh cảm thông, thương cảm cô đã gửi món quà nhỏ với niềm tin lớn vào anh Trung úy bộ đội biên cương.
Anh cầm số điện thoại của cô đưa và tiện tay anh nhắn một tin ngắn.
- Cô yên tâm, tôi sẽ mang quà đến tận nơi cho cháu và 2 cụ ở nhà.
Anh bộ đội thấy vui, ít ra anh đã làm được một điêu tốt lành nho nhỏ mà anh có thể làm trên chuyến xe về Tết.

Văn song
(TTV)

Các tin khác


Hoa gạo tháng Ba

(HBĐT) - "Cây gạo đỏ hoa bên vệ đường làng/ Tiễn con về nhà chồng một ngày áo thắm". Tháng Ba, mạ đã bén hơi đồng đất, như người con gái đã về nhà chồng, chỉ đợi cơn mưa đầu mùa lên để mướt xanh, yên lòng đôi mắt mế trong Mường đã đục màu sương khói.

Hoa ngũ sắc

(HBĐT) - Xuân ơi nhà có khách! - Dạ vâng! Con xuống ngay đây mẹ! Lia nốt những giọt nước cuối cùng trong bình tưới cho khóm hoa ngũ sắc, Xuân bước lẹ về phía trái nhà rửa tay, chỉnh trang lại trang phục và chuẩn bị sẵn nụ cười tươi để đón khách.

Món quà

(HBĐT) - Cứ vào dịp những tháng cuối năm và đầu năm, nhà bác Thơm lại đông người đến người lui. Có lúc bí quá, bác hay gọi mẹ tôi là em dâu và các cháu, trong đó có tôi lên giúp cơm nước để tiếp khách. Lạ thật, mình làm người bốc thuốc gia truyền, họ đến, họ phải quà cáp, lễ lạt chiều chuộng mình, thế mà bác lại làm ngược lại.

“Chiến sĩ áo trắng”… những ngày đáng nhớ

(HBĐT) - Vậy là cuộc hành trình giao mùa của năm Canh Tý - Tân Sửu và kỳ nghỉ Tết cổ truyền của dân tộc đã qua. Những ngày qua…, khi mọi người đều hướng về Tết, những nhân viên ngành Y tế tiếp tục là chiến sỹ tiên phong, gồng mình chống dịch để bảo vệ sức khỏe Nhân dân, không ngại gian khổ, hy sinh để ngăn ngừa, kiểm soát "làn sóng thứ 3” dịch Covid-19. 

Tháng giêng

(HBĐT) - Tháng giêng, con đường mòn dẫn lên nhà Thắng cỏ xanh mướt. Ngày còn bé, chẳng đứa bạn nào chịu lên nhà Thắng chơi, dẫu những cây táo, cây ổi, cây na vẫn không quên sai quả. "Đã xa lại còn dốc, có đàn chó dữ” - ừ, cũng đúng. Thế mà cũng có một lần, Thắng nắm tay được một bạn gái lên đến gần tới cửa nhà. Cô bé có đôi mắt trong veo, lúc nào cũng ngỡ ngàng không biết thế nào lại bẽn lẽn nhìn xuống. Mà nhìn xuống thì thấy tay Thắng đang nắm tay cô, từ từ đỏ mặt, bẽn lẽn gỡ tay mình ra khỏi tay bạn rồi vụt chạy về nhà. Cho đến tận bây giờ, lắm khi ngồi bệt xuống lối mòn ấy, Thắng cứ tiếc mãi...

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục