Được tin con trai dẫn bạn gái về nhà giới thiệu, bà Hân mừng lắm. Bà đã 60 tuổi rồi, mà trưởng nam chưa có người nâng khăn sửa túi, nên sốt ruột lắm. Mà nó cũng đã gần “tam thập” rồi chứ ít ỏi nữa đâu. Nay thì nở mày, nở mặt nhá…Sau khi phân công chồng con đi nhốt gà, vịt và ngâm gạo nếp, bà mới “a lô” cho các dì, các cô trong họ hàng…Này, nó bảo, bạn gái nó làm ở doanh nghiệp tư nhân, con nhà đàng hoàng lắm. Ông bà nhà ấy chỉ có 2 con nên. nó cũng được “cưng chiều”, nhưng chịu khó lắm nhá. Mai mọi người đến xem mặt “cháu dâu” tương lai nhé…

Ngày con trai dẫn bạn về, thị trấn quê bà nắng mới chiếu tưng bừng. Ngoài vườn chim hót véo von…Trong nhà, các bác, các cô, dì cười nói, đi lại nhộn nhịp; việc nào, việc ấy cứ là tăm tắp…Kìa xe đã về. Chiếc xe tắc-xi Lúa Nương vút thẳng vào sân. 2 người ló ra khỏi xe. Mà sao, bạn gái nó mãi chẳng chui ra nhỉ. Phải hò “kéo pháo” 2 lần, con trai mới “nhấc” cô ấy ra khỏi ghế ngồi. À, mà tại cái váy Mi-ni Jiúp quá chật và quá ngắn, nên mãi mới nhấc nổi người lên được. Cô e thẹn chào mọi người, nhưng tay lại e ấp như che trước ngực, vì “sân bay” lộ rộng quá. Nghe giới thiệu tên là Kiều Sương. Khuôn mặt cũng ưa nhìn đấy chứ, da trắng ngần. Nhưng mà mấy dì, mấy cô đang thì thầm điều gì về trang phục của nó hay sao ấy. Có dì còn lắc đầu” “khiếp, thế mà nó dám mặc”. Bà Hân còn mải nói chuyện với mấy bác hàng xóm đến chơi, nên chẳng để ý thêm…

  

Nhưng lúc xong bữa cơm, “cô dâu” tương lai bê mâm bát ra giếng rửa cùng mấy dì, mấy cô, thì bà phải quan tâm. Theo ánh nhìn, có vẻ hất hàm của dì út, bà nhìn sang. Dưới nắng ban trưa lấp loá, chiếc áo thun mỏng, “quấn” chặt ních vòng một của Sương làm mấy dì đỏ cả mặt. Còn gì nữa kia, cái quần bò thiếu vải ở phần cạp hay sao, mà nó “lộ” nguyên một nửa phần đáng lẽ phải kín đáo kia chứ (mà sau này nghe con trai giải thích, đó là quần bò trễ cạp. Mốt đấy!). Lúc nó ngồi rửa bát, nhìn từ phía sau, thấy da thịt vòng ba của nó cứ muốn trồi ra khỏi quần. Trời đất! May mà mấy chú, mấy bác không có việc gì ngoài giếng, nên đỡ ngượng.

  

Bà vẫy anh con trai lại và chỉ. Chàng đỏ bừng mặt và thoáng buồn. Câu nói của mẹ làm anh đỡ bối rối: “May mà nó có vẻ mau mắn, hay lam, hay làm…Phải chỉ bảo nó thêm nhé”./.

                                                                             

 

 

                                                                                     Bùi Huy

Các tin khác


"Tái chế"

(HBĐT) - Trong thời điểm dịch Covid-19 diễn biến ngày càng phức tạp, khó lường, khiến dân tình ở vùng rừng xanh, núi đỏ nháo nhào lo phòng, chống dịch bệnh. Ở làng nọ, bản kia, một số người đã được cách ly sẽ theo dõi y tế 2 lần/ngày. Một số trường hợp sốt, ho, khó thở hoặc dấu hiệu khác nghi ngờ nhiễm bệnh thì được chuyển đến khám, chẩn đoán và cách ly theo dõi, điều trị tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh.

Bạn bè họp lớp...

(HBĐT)-Chuyện họp lớp, gặp mặt đầu năm là chuyện cũng bình thường trong đời mỗi người. Là chuyện nhỏ nhưng sao anh trưởng ban và bạn MC chương trình tranh luận mãi mà chẳng ngã ngũ. Anh trưởng ban liên lạc cũng trạc ngũ tuần rồi, đạo mạo lắm, lập hẳn một danh sách lớp với vô vàn thông tin cho giao cho "Em-xi":

Đại họa... vì ăn theo dịch

(HBĐT) - Sau bao ngày vất vả, cuối cùng chàng tiều phu nơi rừng xanh cũng lọt vào tầm ngắm của Ngọc Hoàng. Chả là dạo này, Vua cha trong người không khỏe, chân tay nhức mỏi, thấy Thạch Sanh thỉnh thoảng gùi thuốc nam, lá cây xuống chợ bán nên đã dò hỏi và được Thạch Sanh nhiệt tình lấy thuốc đắp, thuốc uống cho Ngọc Hoàng. 

Chuyển khoản

(HBĐT) - Chuẩn bị bước vào kỳ thi THPT quốc gia, cả nhà Thạch Sanh đều đứng ngồi không yên vì "trưởng nam” học lực vừa yếu lại mải chơi. Để đi học nghề thợ sắt, thợ nề thì không đành lòng, con cái nhếch nhác quá cũng mang tiếng mẹ là công chúa của Vương triều, bố là trưởng phòng của một sở ở vùng "rừng xanh, núi đỏ”.

Dấn thân... cùng mạng xã hội

(HBDDT0 -Từ ngày ra phố thị và có chút danh vị trong xã hội, gia đình anh MM thay đổi hẳn "gu” thưởng thức nghệ thuật. Công đầu thuộc về mấy cậu nhân viên thuộc cấp của anh. Biết anh hay karaoke, "cây văn nghệ” của phường cũ, họ bốc: "Anh giờ phải xây dựng hình ảnh. Anh là có khiếu nghệ thuật. Nhìn anh cầm cây đàn là biết anh thuộc… dòng dõi con nhà nòi!? Còn giọng nam trung của anh, nếu qua lớp thanh nhạc… mấy nghệ sỹ hay hát trên ti vi còn chạy dài”.

Cùng suy ngẫm: Vui buồn mùa cưới

(HBĐT) - Cuối năm là mùa cưới với biết bao chuyện vui buồn, tâm tư, lo lắng kể cả gia chủ, người thân, đến những người được mời cưới. Các cụ ta chả bảo: Cưới xin là 1 trong 3 việc lớn, quan trọng của cuộc đời (xây nhà, lấy vợ gả chồng, tậu trâu) với bao việc chất chồng, phải lo toan.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục