Làng tôi giáp với rừng, một miền quê bán sơn địa. Dưới kia là đồng bằng châu thổ sông Hồng, phía trên này là những dãy núi đá vôi. Ngày nhỏ, nghe tiếng chim hót trên rừng, lũ trẻ trong làng lại loay hoay kiếm chạc cây để làm súng cao su. Bàn chân đạp trên đá để lên với non ngàn. Mùa gặt lúa, thấy châu chấu bay đầy đồng, đám trẻ trên xóm núi lại tấp tểnh xuống vợt châu chấu đem về rang. Những đan xen thú vị mà không thể quên về miền đất này. Những lần như thế, chúng tôi lại đạp trên cỏ xanh, hoa dại, đó là những loài hoa ít khi có tên mà đẹp hoang dại, thản nhiên giữa đất trời dù là ngày rét mướt hay mùa nắng nỏ.

Nhưng hết Tết, ra giêng và mấy tháng sau, thế nào cha mẹ tôi cũng bắt mấy đứa đi dãy cỏ vườn để trồng ngô. Những ngày nhà nông còn bận hội hè, chúng mon men rồi lấn cả lối đi sau này là để chăm những gốc chanh, gốc bưởi. Tôi không ngại cỏ xuân mọc dày, không ngại màn sương ướt lạnh nhưng lần nào như thế cũng lừng khừng vì tiếc khi phải cuốc đi một loài hoa. Có hoang dại thì cũng là hoa, đẹp hồn nhiên. Hoa ngũ sắc trong tán cây dại sợ giá rét chỉ mùa xuân mới nở. Trước lúc dãy cỏ, phát vườn, tôi thường ngắm thật lâu những bông hoa ấy. Không nhạt nhòa như xuyến chi, cúc dại, không được nâng niu như tầm xuân, đến cả hương hoa cũng hắc làm người ta khó chịu. Tôi bần thần mãi, không nỡ vung tay cuốc, thấy thế chị gái tôi an ủi:

- Mấy hôm nữa hạt hoa rơi xuống, xuân sau hoa ngũ sắc lại về nở thôi em.

Sau này lớn lên được học về cách thụ phấn hoa, tôi cứ thấy buồn cười vị hạt hoa rơi xuống thì mọc chứ có phải nàng xuân đâu mà theo về. Nhưng câu nói của chị tôi ngẫm ra cũng hay, thế là tôi vung cuốc, lòng mong một phép màu của mùa xuân sau.

Rồi sau này, tôi ra phố làm một người thành đạt như mong mỏi của cha mẹ, của cả xóm, xóm ngày xưa mọc toàn những cây mè. Tôi lảng tránh những thứ gì liên quan đến đời sống nông nghiệp từ món bún mẹt, bàn tre, mấy món ăn dân dã… những thứ nhếch nhác một thời. Mấy lần, dù không để ý nhưng những chậu hoa cứ đập vào mắt tôi với những hoa trạng nguyên, hoa giấy, hoa cúc dại… rồi đến một ngày thấy cả những bông hoa ngũ sắc được ươm trong mấy cái chậu với ít đất cằn.

Tháng ba âm lịch, tôi trở về làng, bên trong những tường rào xây gạch, thép gai, những vườn cam, vườn bưởi đáng cả tỉ đồng thay cho vườn ngô, vườn sắn chống đói một thời. Bên lối cỏ xanh nhà tôi vẫn thấy hoa ngũ sắc nở, hình như con đường ấy đã được cắm mốc mở rộng mà chưa biết người ta thi công năm nào. Nhà tôi giờ không còn người trẻ để làm vườn, tất cả phó mặc cho những người làm thuê theo thời vụ. Cha mẹ tôi đã già chả mấy bận tâm đám cây cỏ dại ấy. Thì cứ biết vậy, hoa dại vẫn nở dưới nắng xuân, tôi vẫn được thả hồn vào ký ức những mùa xuân đi cuốc hoa, đam mê vẩn vơ của một thời quê mùa trai trẻ.

                                               Bùi Việt Phương

                                      (Tổ 4, P.Thịnh Lang, TP Hòa Bình)

 


Các tin khác


Nỗi niềm tháng mười hai

(HBĐT) - Tháng mười hai mang theo hơi lạnh luồn qua khe cửa, khẽ đánh thức nỗi nhớ trong tim những người xa quê. Làn mưa rơi lấm tấm, gốc bàng già chơ vơ khẳng khiu, lặng lẽ trút những chiếc lá cuối cùng, làm lòng ta sao hoang hoải, mông lung đến lạ.

Lạc vào miền cổ tích

(HBĐT) - Giữa dòng đời bộn bề lo toan, những lúc thấy bước chân mình mỏi mệt, tôi chỉ muốn lạc vào miền ký ức tuổi thơ yên bình. Ở đó có bóng mẹ hao gầy, ngồi dưới ngọn đèn dầu hiu hắt, mẹ ân cần kể cho con gái nghe những câu chuyện cổ tích xa xưa. Cả một miền cổ tích bao la nơi lòng mẹ, là khoảng trời ngọt ngào dung dưỡng tâm hồn thơ ấu, để giờ đây lòng tôi lại đau đáu trong nỗi nhớ khôn nguôi...

Những đóa hoa không tàn

(HBĐT) - Cứ đến độ này, anh H. lại thấy mẹ - một bà giáo già về hưu thật vui, sôi nổi hơn dạo trước. Người già hay sống bằng hoài niệm hay sao ấy… Ngăn kệ của bà cơ man là thư, bưu thiếp, hoa khô ép của các thế hệ học trò… được sắp xếp lại. Có lần nắng to, bà mang những kỷ vật ẩm mốc lên tầng thượng hong nắng. Sợ gió thổi bay, bà ngồi ở hiên che, chờ hàng tiếng đồng hồ… Bao lần cả nhà được mẹ khoe, kể về những học trò, những câu chuyện cũ… Nhiều đến nỗi, bố anh, người đàn ông ít nói nhất nhà phải gàn: "Bà để các con, các cháu nghỉ ngơi tý đi…”. Anh lại phải can để nghe hết các câu chuyện của mẹ. Tuổi già mà…

Rét đầu đông

(HBĐT) - Tôi đã vượt 2 km đến với căn phòng ấm áp của mình. Thu mình trong chiếc áo ấm của mùa trước, tôi cứ thấy lần vải cứng queo, dằm dặm. Chắc lâu ngày thiếu hơi người hay làn da quen tiếp xúc với nắng gió, giờ bị bó buộc. Ờ, mà tôi nghĩ khác, hình như rét mới, rét mới quá, chẳng phải rét nào cũng giống nhau, ai bảo giá rét chỉ là tàn tạ, cắt da, cắt thịt và khô hanh.

Về lại mùa đông

(HBĐT) - Tạm biệt mùa thu, tôi về lại mùa đông. Nghe rét mướt, gió luồn qua khe cửa. Thuở đói nghèo, bên mâm cơm chiều muộn, ánh đèn dầu vụt tắt, còn lại bóng tối lặng thinh. Thương mẹ cha, thương những phận người nghèo khó, thương quê nhà, mỗi độ đông sang muôn vàn nỗi sợ. Nằm chắp tay lên trán, lòng tự hỏi bao giờ mới hết mùa đông?