(HBĐT) - Hạ về, hoa phượng đỏ ối khắp nơi, hình ảnh gợi nhớ trong ký ức chúng ta về mùa thi đã đến và những dấu ấn kỷ niệm về tuổi thơ. Tuổi học trò trong trắng tinh khôi, đầy ắp hoài bão, ước mơ. Kỷ niệm sâu sắc nhất trong tôi là quãng thời gian là học sinh sư phạm, học nghề dạy chữ, dạy người. Hoài bão lớn lao đó đã đưa tôi về với mái trường trung học sư phạm 7 + 3 Hòa Bình. Cái tuổi 17, 18 chập chững bước vào đời tập làm người lớn đầy bỡ ngỡ, khó khăn… Khi xa gia đình để tự lập, tự lo. Đó là dấu ấn đầy ý nghĩa không thể nào quên của cuộc đời mỗi con người mà không ai có thể làm lại được.

Buổi đầu háo hức đến trường, ngôi trường nằm bên bờ trái sông Đà thuộc địa danh phố Đúng. Trường được xây dựng rộng rãi, khuôn viên thoáng mát nhưng cơ sở vật chất còn đơn sơ chỉ có hai dãy nhà xây để sử dụng làm phòng giám hiệu, phòng hành chính và phòng thực nghiệm. Sinh viên chúng tôi ở ký túc, khu ký túc xá là những dãy nhà tranh ẩn mình dưới hàng phượng vĩ thoáng mát, điều kiện sinh hoạt và học tập còn nhiều hạn chế bởi cuộc sống khởi nghiệp ban đầu. Quang cảnh trường đông vui, nhộn nhịp bởi dòng người từ khắp các huyện, thị đổ về đây học tập và rèn luyện, con số cả trường lên tới ngót nghìn học sinh. Những năm tháng học tập và rèn luyện của người giáo sinh sư phạm chúng tôi đầy ắp tiếng cười, kỷ niệm vui, buồn thật đáng nhớ. Trong thời kỳ bao cấp còn khó khăn cộng thêm cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ xâm lược của nhân dân ta. Cuộc sống toàn dân cũng như đời sống sinh viên chúng tôi thời ấy còn rất nhiều khó khăn, vất vả. Khẩu hiệu hành động: "Tất cả cho tiền tuyến”, "Tất cả vì miền Nam thân yêu”. Mỗi giáo sinh ra sức thi đua học tập và rèn luyện làm theo lời Bác Hồ dạy "Thi đua dạy tốt - học tốt”, lấy thành tích cổ vũ cho chiến trường miền Nam. Qua trải nghiệm đời sống thực tế, các buổi học nội, ngoại khóa, những giờ tập giảng, ngày lao động vào rừng lấy củi, trồng rau cải thiện đời sống sinh viên, tuy bận rộn nhưng thật vui và ý nghĩa.

Những năm học tập, tu dưỡng trong nhà trường sư phạm đã rèn luyện cho chúng tôi ý thức trách nhiệm và phẩm chất của người thầy giáo. Tôi cảm thấy mình cứng cáp, trưởng thành lên rất nhiều. Dấu ấn nhớ nhất là mỗi mùa thi đến mùa hoa phượng đỏ rực sân trường, tâm trạng ai cũng vui vì sắp đến ngày nghỉ hè về thăm gia đình, người thân và nỗi lo lắng cho kết quả kỳ thi kết thúc năm học. Những buổi chiều về, mọi người tụm năm, tụm ba để ôn bài bên dòng sông Đà xanh mát, những cây phượng trổ hoa đỏ rực không gian xen lẫn màu xanh của lá phượng đong đưa theo gió, như thể hiện sức sống mãnh liệt của mình với thiên nhiên, quang cảnh nhà trường đẹp thêm rạng rỡ. Từng tốp học sinh qua lại vừa đi, vừa bàn tán về phương pháp giảng dạy, những kiến thức tự nhiên - xã hội… Trên mỗi giỏ xe còn có cả cành phượng thắm, những đôi bạn trẻ tỏ ra thân thiết hơn. Họ trò chuyện ríu rít và tặng cho nhau những chùm hoa phượng mới nở, kỷ vật trao nhau là đôi nhẫn cỏ với bông phượng hồng gài mái tóc suôn mềm. Nụ cười tươi rói trên khuôn mặt rạng rỡ của cô bạn gái như đón nhận một tình yêu chớm nở, một tình yêu cuộc sống với thiên nhiên của giới trẻ.

Tình cảm thời sinh viên thật giản dị, chân thành mà ấm áp biết bao… Dòng sông Đà vẫn êm dịu, hiền hòa, xa xa những chiếc thuyền nan đang rong ruổi chở khách qua sông, đoàn thuyền đánh cá của ngư dân vội vã ngược xuôi. Không gian êm ả, chỉ có tiếng ve sầu kêu ra rả trong khói lam chiều quấn quýt bên sông. Bếp nhà ai đỏ lửa trong chiều hè gió mới. Phong cảnh quê hương Hòa Bình thật giản dị, đáng yêu. Ngắm nhìn trời quê non nước, chạnh lòng tôi nhói trong tim nghĩ về nguồn cội tương lai, về con người và một thị xã Hòa Bình nhỏ bé mà anh dũng kiên trinh. Trong lịch sử chống đế quốc xâm lược của nhân dân ta có biết bao thế hệ con em các dân tộc Hòa Bình đã anh dũng hy sinh để bảo vệ chủ quyền dân tộc, chủ quyền đất nước. Bao học sinh, sinh viên đã nêu cao lòng yêu nước xếp bút nghiên lên đường cứu nước.

Quê hương Hòa Bình thay đổi khác xưa, thị xã nhỏ bên sông nay đã trở thành một thành phố thủy điện, xứng tầm Đông Nam á. Với sức sống công nghiệp hóa đất nước, thành phố Hòa Bình đang vươn lên tầm cao mới.

 

                                             Nguyễn Phương Đông


Các tin khác


Ký ức chạm mùa đông

(HBĐT) - Những tháng ngày mùa thu rồi cũng trôi qua, tựa như một cơn gió thoảng. Mùa đông cũng vừa chạm như một nỗi nhớ da diết, bên thềm phố mây đã phủ trắng khắp trời.

"Người ấy" trên mạng..., may quá !

(HBĐT) - Mấy bữa nay chị HH. thấy lòng mình lâng lâng lạ. Chưa bao giờ thế. Như thấy tuổi trẻ, như thấy mùa xuân trở lại, dù năm nay cũng cập U50 rồi. Đôi khi vừa tắm, chị hát một mình vu vơ mấy câu tình ca. Nhiều khi đi chợ bảo mua mớ cua nấu bát canh riêu cho con cún, lúc về lại tha mớ cá rô. Lại cười rũ. Ông chồng lầm bầm: "Sao thế, hâm à”? Chị sầm mặt. Bậm bạch bước vào buồng dỗi dằn. Vâng, tôi hâm mới lấy anh. Chả bao giờ được một câu khen ga-lăng… Cứ như khúc gỗ ấy… Đấy, chị vào mạng rồi. Nhìn ra cửa, không thấy ai, chị vào trang của "chàng”. Tim chị đập rộn ràng, như tan chảy. Một loạt tin nhắn của "ấy” từ đêm qua đây rồi: Một đêm quá dài vì không có tin nhắn của em… Muốn tặng em đóa hoa bên cửa sổ nhà anh… Mơ được nắm bàn tay ngọc ngà của em… Đi nửa cuộc đời mới gặp em… Duyên kỳ lạ. Mơ ngày gặp gỡ…

Ngày không có nắng vàng

(HBĐT)-Ngày Hoài Thương, cô sinh viên mới tốt nghiệp đại học gặp anh Minh Sẻn đúng vào hôm nhóm tác giả trẻ gặp nhau ở quán "Dặm đường xa”. Anh ấy là khách mời riêng của nhóm trưởng. Nghe như giới thiệu thì đây là một con người đa năng ở miền sơn cước này. Đám viết lách mới ra trường mà nghe danh cũng xanh cả mắt. Nghe đâu là thành viên của gần chục hội nghề nghiệp, có đủ các loại thẻ.

Bây giờ đã cuối mùa thu

(HBĐT) - Người phương Đông thường ngại cắt nghĩa về thời gian. Không hẳn vì kiêng hèm sự mai một mà bởi thẳm sâu trong tâm thức, không ai muốn khuấy động dòng chảy miên man đó: Thu đến cây nào chẳng lạ lùng/Một mình lạt thuở ba đông/Lâm tuyền ai rặng già làm khách/Tài đống lương cao ắt cả dùng. (Tùng - Nguyễn Trãi)