(HBĐT) - Hạ về, hoa phượng đỏ ối khắp nơi, hình ảnh gợi nhớ trong ký ức chúng ta về mùa thi đã đến và những dấu ấn kỷ niệm về tuổi thơ. Tuổi học trò trong trắng tinh khôi, đầy ắp hoài bão, ước mơ. Kỷ niệm sâu sắc nhất trong tôi là quãng thời gian là học sinh sư phạm, học nghề dạy chữ, dạy người. Hoài bão lớn lao đó đã đưa tôi về với mái trường trung học sư phạm 7 + 3 Hòa Bình. Cái tuổi 17, 18 chập chững bước vào đời tập làm người lớn đầy bỡ ngỡ, khó khăn… Khi xa gia đình để tự lập, tự lo. Đó là dấu ấn đầy ý nghĩa không thể nào quên của cuộc đời mỗi con người mà không ai có thể làm lại được.

Buổi đầu háo hức đến trường, ngôi trường nằm bên bờ trái sông Đà thuộc địa danh phố Đúng. Trường được xây dựng rộng rãi, khuôn viên thoáng mát nhưng cơ sở vật chất còn đơn sơ chỉ có hai dãy nhà xây để sử dụng làm phòng giám hiệu, phòng hành chính và phòng thực nghiệm. Sinh viên chúng tôi ở ký túc, khu ký túc xá là những dãy nhà tranh ẩn mình dưới hàng phượng vĩ thoáng mát, điều kiện sinh hoạt và học tập còn nhiều hạn chế bởi cuộc sống khởi nghiệp ban đầu. Quang cảnh trường đông vui, nhộn nhịp bởi dòng người từ khắp các huyện, thị đổ về đây học tập và rèn luyện, con số cả trường lên tới ngót nghìn học sinh. Những năm tháng học tập và rèn luyện của người giáo sinh sư phạm chúng tôi đầy ắp tiếng cười, kỷ niệm vui, buồn thật đáng nhớ. Trong thời kỳ bao cấp còn khó khăn cộng thêm cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ xâm lược của nhân dân ta. Cuộc sống toàn dân cũng như đời sống sinh viên chúng tôi thời ấy còn rất nhiều khó khăn, vất vả. Khẩu hiệu hành động: "Tất cả cho tiền tuyến”, "Tất cả vì miền Nam thân yêu”. Mỗi giáo sinh ra sức thi đua học tập và rèn luyện làm theo lời Bác Hồ dạy "Thi đua dạy tốt - học tốt”, lấy thành tích cổ vũ cho chiến trường miền Nam. Qua trải nghiệm đời sống thực tế, các buổi học nội, ngoại khóa, những giờ tập giảng, ngày lao động vào rừng lấy củi, trồng rau cải thiện đời sống sinh viên, tuy bận rộn nhưng thật vui và ý nghĩa.

Những năm học tập, tu dưỡng trong nhà trường sư phạm đã rèn luyện cho chúng tôi ý thức trách nhiệm và phẩm chất của người thầy giáo. Tôi cảm thấy mình cứng cáp, trưởng thành lên rất nhiều. Dấu ấn nhớ nhất là mỗi mùa thi đến mùa hoa phượng đỏ rực sân trường, tâm trạng ai cũng vui vì sắp đến ngày nghỉ hè về thăm gia đình, người thân và nỗi lo lắng cho kết quả kỳ thi kết thúc năm học. Những buổi chiều về, mọi người tụm năm, tụm ba để ôn bài bên dòng sông Đà xanh mát, những cây phượng trổ hoa đỏ rực không gian xen lẫn màu xanh của lá phượng đong đưa theo gió, như thể hiện sức sống mãnh liệt của mình với thiên nhiên, quang cảnh nhà trường đẹp thêm rạng rỡ. Từng tốp học sinh qua lại vừa đi, vừa bàn tán về phương pháp giảng dạy, những kiến thức tự nhiên - xã hội… Trên mỗi giỏ xe còn có cả cành phượng thắm, những đôi bạn trẻ tỏ ra thân thiết hơn. Họ trò chuyện ríu rít và tặng cho nhau những chùm hoa phượng mới nở, kỷ vật trao nhau là đôi nhẫn cỏ với bông phượng hồng gài mái tóc suôn mềm. Nụ cười tươi rói trên khuôn mặt rạng rỡ của cô bạn gái như đón nhận một tình yêu chớm nở, một tình yêu cuộc sống với thiên nhiên của giới trẻ.

Tình cảm thời sinh viên thật giản dị, chân thành mà ấm áp biết bao… Dòng sông Đà vẫn êm dịu, hiền hòa, xa xa những chiếc thuyền nan đang rong ruổi chở khách qua sông, đoàn thuyền đánh cá của ngư dân vội vã ngược xuôi. Không gian êm ả, chỉ có tiếng ve sầu kêu ra rả trong khói lam chiều quấn quýt bên sông. Bếp nhà ai đỏ lửa trong chiều hè gió mới. Phong cảnh quê hương Hòa Bình thật giản dị, đáng yêu. Ngắm nhìn trời quê non nước, chạnh lòng tôi nhói trong tim nghĩ về nguồn cội tương lai, về con người và một thị xã Hòa Bình nhỏ bé mà anh dũng kiên trinh. Trong lịch sử chống đế quốc xâm lược của nhân dân ta có biết bao thế hệ con em các dân tộc Hòa Bình đã anh dũng hy sinh để bảo vệ chủ quyền dân tộc, chủ quyền đất nước. Bao học sinh, sinh viên đã nêu cao lòng yêu nước xếp bút nghiên lên đường cứu nước.

Quê hương Hòa Bình thay đổi khác xưa, thị xã nhỏ bên sông nay đã trở thành một thành phố thủy điện, xứng tầm Đông Nam á. Với sức sống công nghiệp hóa đất nước, thành phố Hòa Bình đang vươn lên tầm cao mới.

 

                                             Nguyễn Phương Đông


Các tin khác


Bên bếp lửa mùa đông


 (HBĐT) - Người bạn học cũ đang sống ở miền Đông Nam bộ nhắn hỏi: "Nghe nói xứ Bắc đang lạnh lắm à? Sao mình nhớ lắm những ngày đông và bếp lửa quê nhà”. Người bạn ấy cùng làng, cùng chung dãy núi cao và dòng suối trong vắt sau nhà, cùng chung những mùa đông buốt giá đi đặt bẫy chuột núi, chung củ sắn lùi cháy cạnh và nùn rơm trên cánh đồng bãi tuổi thơ…

Vang mãi bài ca về người chiến sĩ

(HBĐT) - Những ngày này, ông chú họ có vẻ tâm trạng, đôi khi thấy ông huýt sáo một bài ca về người lính ở Trường Sơn năm nào, thời mà ông và các đồng đội từng thốt lên: "Tuổi 20 chân đi không bén đất/Đám mây trời bay dưới ba lô” (Anh Ngọc). Ông thuộc thế hệ thấm đẫm hình ảnh của những chiến sĩ Hồng quân Liên Xô qua các bộ phim truyện chiến đấu của Liên Xô, hay các bài hát Nga về người lính hào hùng mà lãng mạn.

Điều không ngờ tới

(HBĐT) - Ai như anh XX. Sao dáng đi vội vã và hơi cúi gằm như vậy? Dáng đấy không đúng với anh ấy. Anh sở hữu một tướng mạo và dáng đi đĩnh đạc lắm. Nhưng ánh mắt, không thể khác dù đeo khẩu trang choán gần hết mặt. Vẫn phải gọi… - Anh XX… Phải anh không?

Mùa cải lại về...

(HBĐT) - Một sáng mùa đông, màn sương còn bảng lảng, trắng nhờ nhờ giăng mắc xiên qua những tia nắng vàng tươi, tôi bỗng thấy mình như bé lại, thành cô công chúa nhỏ mang hài đi giữa triền hoa cải vàng rực. Lại thêm một mùa cải, thêm những xuyến xao, bâng khuâng trong lòng của những kẻ xa quê…