(HBĐT) - Từng là bạn bè trên mức người quen, gặp là vui, tay bắt mặt mừng. Anh Gh., người đồng hương, là người quảng giao và cũng khá đơn giản. Anh làm tự do và có nhiều đam mê, sở thích. Việc gì anh cũng góp mặt một chút. Năm trước là hội viên hội câu cá - nuôi ong, năm nay là hội chơi "lan rừng phố núi” kiêm hội yêu thích ảnh đen trắng, nhạc Bô-le-rô... Anh lên Facbook "nổ” khá đanh, điểm sơ qua cũng là "mem-bơ” của gần 10 hội xã hội, liên quan đến khá nhiều lĩnh vực thể thao, nghệ thuật, văn hoá tâm linh, phong thủy…

Nhà có chút điều kiện nên cứ có sự kiện nào liên qua là anh cùng nhóm lên đường; xong rồi về bàn thảo, bình luận rôm rả lắm. Mỗi lần đến chơi đều được anh chia sẻ một chủ đề nào đó.

Thời mà công việc ngập đầu, đôi khi cũng thấy thư giãn vì những câu chuyện tầm phào của anh…

Hôm nay, sau chuyến đi tỉnh về, anh khá vui. Anh thao thao: "Vừa về hội trường, bạn bè đến đông vui lắm cậu ạ. Đã thế còn nhiều VIP lắm. Họ là cựu học sinh mà. ông xem mấy cái ảnh tôi chụp chung này…, cái bác đeo cái ca-vạt đỏ này hiện đang có nhiều cơ hội thăng tiến lắm. Còn bác mặc bộ ký giả này là nhân vật đang lên của Bộ X. Tướng tá ổn.

Còn cô này là phu nhân của bác mặc áo kẻ nhạt, ai cũng muốn đến chụp chung. Sang trọng, lộng lẫy, kiêu sa nhưng gần gũi… Tôi phải chờ, phải phục kích mãi được chụp với họ… Nói cậu bỏ quá cho, vì phải lo "vụ” này mà quên khuấy chụp với bạn cùng lớp đấy… Nhưng mà thôi… bạn bè thì ảnh cũ đầy ra đấy. Các VIP thì mấy khi.

Những bức ảnh này là quý lắm, dấu ấn đấy…

ừỉ, đúng là dấu ấn thật. Trên tường nhà anh cũng đã có mấy bức ảnh khá to, dễ thấy, bắt mắt ảnh anh chụp với các VIP trong nhiều năm liền. Hóa ra anh có "cái thú” tao nhã này.

Thế mà bây giờ "bạn hiền” mới biết. Nhưng mà thông cảm thôi. Sở thích cá nhân chứ chẳng có gì quan trọng. Thích các cầu thủ bóng đá, vận động viên, ca sĩ, nghệ sĩ, nhà văn nổi tiếng… chuyện chụp ảnh chung, xin chữ ký cũng là chuyện bình thường.

Đấy là còn chưa kể còn dán ảnh họ khắp phòng ngủ nữa chứ. Nhưng anh có vẻ khác… Lâu rồi, không để ý, một vài lần gặp bạn thời cấp 1, cấp 2… anh cũng chẳng từng khiến đám bạn trố mắt vì sao lại đứng cạnh chụp chung với bác XX., cô YY…

Những người mà các bạn chỉ thấy trên TV, trên báo. Mỗi khi ai đến nhà chơi, "màn” giới thiệu các nhân vật trong ảnh của anh bao giờ cũng mất khá nhiều thời gian. Mới đầu họ thấy khó chịu, sau cũng quen dần. Vô hại. Họ bảo thế.

Một số ảnh tiêu biểu, anh còn để trên kệ cây đàn "Ooc gan” màu đen ở ngay tầng 1 rồi anh còn có dự định in một số ảnh phóng to để tặng bạn bè, người thân. Thấy anh ngắm nghía, chọn lọc ảnh mà phục cho độ kiên nhẫn.

Thời buổi "Oai-phai”, In-tơ-nét, "Gờ mêu”… mà anh vẫn còn đam mê chuyện in ảnh, phóng ảnh, tặng ảnh kể cũng nể…

Chuyện đấy thôi không kể thêm, chỉ biết rằng sau đấy 2 tháng, những bức ảnh đấy "sơ tán” ở đâu chẳng biết mà chỉ có ảnh chụp thằng cháu ngoại đang ngồi trong chậu tắm. Anh trầm tư và thì thầm: " Có biến…”.

ôi giời, hỏi kỹ thì chỉ là chuyện bác XX. đến tuổi thì về hưu, còn cô YY. thì chuyển công tác về huyện; anh MM. thì tạm "thất sủng” vì liên quan đến một vài chuyện đa cấp, vay mượn tiền bạc, nợ nần…

Có thế thôi mà ảnh ọt biến hết đâu rồi. Sau loạt ảnh đó, không biết anh còn "sưu tầm” tiếp lứa ảnh tiếp theo nữa hay không… Mệt thật.

 

Bùi Huy

Các tin khác


Sông trong Mường

(HBĐT) - Bao đời nay, với "Tam Sơn, Tứ hải, Nhất phần điền” đã tạo nên hình hài đất nước ta. Nói về đất nước, dân ta cũng chỉ dùng hai thành tố non sông là đủ. Như vậy sông đóng vai trò chính tạo nên hình hài một vùng quê, một xứ sở, một quốc gia. Từ điển tiếng Việt ghi: "Sông là dòng nước lớn bắt nguồn từ núi chảy ra biển hoặc vào dòng sông khác”. Cũng như nhiều vùng quê trên đất nước, Hòa Bình có những dòng sông tạo nên "rường cột cho mình "với những đặc trưng riêng. Ngoài các sông lớn chủ yếu ở bốn Mường còn có một số sông nhỏ khác.

“Bác sỹ giặt là”

(HBĐT) - Bước vào năm cuối THPT nhưng "cậu ấm” của vợ chồng Thạch Sanh không chịu chú tâm vào học hành, ôn luyện mà suốt ngày chúi đầu vào facebook, zalo, game, thậm chí còn "ngập sâu” vào cá độ trên mạng khiến cả nhà không chỉ hao tiền, tốn của mà còn phải trăn trở, lo lắng cho tương lai, sự nghiệp của "quý tử”. Thạch phu nhân rầu rĩ, phàn nàn: "Học hành thế này chắc lại trở về nghề truyền thống của bố mày thôi, may mà búa, rìu, cung, nỏ vẫn cất ở trong kho đấy”.

Tháng tám đong đầy nỗi nhớ

(HBĐT) - Tôi bắt đầu nhớ mùa thu của mình bằng những tháng tám trong veo, khi mà nắng mùa hạ đã lùi thật xa, cái oi nồng đã dịu bớt, bầu trời trong xanh lộ cả một vầng cao bát ngát. Tháng tám đi giữa đất trời thôi cũng thấy lòng mình nhẹ dịu, bồng bềnh như những đám mây xôm xốp đang lững lờ trôi.