Tiếng chuông reo inh ỏi, gấp gáp… Ai lại đường đột đêm hôm thế này, chị ra mở cửa mà lòng thấp thỏm lo ngại. Cửa bật mở, cái Thêm nhà dưới thị trấn nhào vào, mắt sưng húp, đỏ quạch. Có chuyện rồi. Không đợi chị có lời, Thêm đã nức nở:
- Lão chồng tao làm toàn chuyện điên rồ. Tối nay, lão đi đâu về, say rượu, lúc vào giường nửa mê nửa tỉnh miệng gọi "Lan… Lan ơi”. Đấy, một lũ "của nợ” đang lúc lỉu treo đầy vườn… ám vào tận giấc ngủ… Thật không thể chịu nổi nữa rồi… Chung quy tại "dự án lan đột biến”… Bao giờ trả xong nợ đây. Sao mà giận cái lão chồng kia thế không biết…
Câu chuyện gia đình Thêm - bạn chị là một câu chuyện dài. Cách đây hơn năm, với lão chồng cái Thêm, cuộc gặp gỡ với ông "lái lan” ở huyện bên đúng là cuộc gặp gỡ định mệnh. Đang yên ổn với công việc phu hồ, kiêm chăn nuôi lợn bản địa, chẳng hiểu nghe ông ấy tỉ tê những gì mà quay ngoắt 100%. Bắt đầu là đi dự "gala-đin-nơ Lan” gì đó ở cái Rì - zọt huyện bên. Lần đầu tiên, lão chồng Thêm biết thế nào là thú chơi tao nhã, quý phái, đẳng cấp… của dân chơi lan. Nào là lan đột biến gen 5 cánh trắng: Bạch Tuyết, tráng sĩ, Tiên Sa, Người đẹp Bình Dương, 5 cánh hồng hờn, thiện tâm, Nguyệt lãng thiên môn, Lâm Sung, Juliet, Vô thường, người đẹp không tên, phi điệp gái nhảy… Thật bay bổng, hấp dẫn, thôi thúc quá mà cũng hoa cả mắt cho lần đầu nhập môn. Nghe các diễn giả nói về lan mà rộng mở tầm nhìn. Bên cạnh sự thưởng lãm vẻ đẹp, còn là đời sống, thu nhập nữa chứ. Lâu nay mình cứ chúi mũi mấy công việc… bình dân ấy, sao mà lên đời được, nhất là khi các diễn giả ấy nói về khả năng lên đời thì thôi rồi. Không ai đi bòn mấy trăm ngàn đồng như mình. Mà đã là tiền triệu thì cũng lên đến hàng chục. Còn không cứ là tiền tỷ, tiền tỷ... Lâu nay, mình không ngẩng mặt lên với đời cũng vì… chưa biết lan thôi. Nay có người dẫn đường chỉ lối, cớ sao không nắm bắt lấy thời cơ mà đổi đời. Tiền đâu ra để đầu tư? "Cố vấn” về lan đã vẽ ra một loạt hạng mục cần làm: vườn lan khép kín (để tránh "đạo lan”), chuyên gia chăm sóc, nhân giống, tìm kiếm thị trường… Nhưng tiền đâu để làm. Vay mượn chứ sao. Muốn đổi đời phải đầu tư, phải quyết đoán. Khi đã làm ăn được, "vào cầu” thì cứ gọi là tiền vào như nước, vài ba năm là giải quyết xong nợ nần. Thế là bằng các mối quan hệ, vợ chồng Thêm cũng lo đủ tiền để anh kia "chuyển giao” công nghệ vườn lan… Từ ngày đấy trở đi, mọi ăn ở, sinh hoạt, tâm tư của lão đấy đều hướng về vườn lan. Tham gia đủ các nhóm Zalo, "phây- búc” chuyên về lan. Chia sẻ, bình luận và bộc lộ những cảm xúc tận đáy lòng về loài hoa này.  Đã thế lão còn làm biết bao bài thơ về lan nữa chứ. Nhiều tên gọi mỹ miều được lão đặt cho từng giò lan một. Dĩ nhiên, cái công việc mà lão cho là "hèn mọn” ngày xưa cũng bị bỏ hẳn và mỗi tháng đưa cho vợ vài triệu cũng đã là chuyện ngày xưa. Vườn lan xanh tươi và tiền lãi vay mượn cũng không thể hãm được. Bây giờ, trong khi chờ lan… đột biến và xuất bán, thì mọi khoản phải trả ngân hàng trông chờ vào đàn lợn, gà và quầy bán hàng rau củ quả của vợ…
Mòn mỏi, chờ đợi sự đổi đời chưa biết bao giờ sẽ xảy ra, thì một ngày, bà hàng xóm chạy sang, hổn hển:
- Này, này… không biết ảnh này có phải là diễn giả về lan hôm đến nhà cô chú chơi không? Đang trốn lệnh truy nã của công an tỉnh H… Cũng vì bán lan đột biến dởm cho khách đấy. 
Vợ chồng Thêm đờ người ra khi nhìn thấy bức ảnh này. Còn ai vào đây nữa. Lạ gì cái mặt này… Hôm nọ, ông ta còn "véo von” qua điện thoại: Vợ chồng chú phải có niềm tin vào lan chứ. Đầy nhà đến lúc hốt bạc mới nhớ đến những tư vấn của tôi… Phải biết kiên nhẫn, chờ thời… Nhẩn nha…
Ôi trời, lan ơi là lan. Nhìn những giò phong lan phất phơ trong gió ngoài vườn, lão chồng chị Thêm thở dài não nuột…

Bùi Huy


Các tin khác


Hoa gạo tháng Ba

(HBĐT) - "Cây gạo đỏ hoa bên vệ đường làng/ Tiễn con về nhà chồng một ngày áo thắm". Tháng Ba, mạ đã bén hơi đồng đất, như người con gái đã về nhà chồng, chỉ đợi cơn mưa đầu mùa lên để mướt xanh, yên lòng đôi mắt mế trong Mường đã đục màu sương khói.

Hoa ngũ sắc

(HBĐT) - Xuân ơi nhà có khách! - Dạ vâng! Con xuống ngay đây mẹ! Lia nốt những giọt nước cuối cùng trong bình tưới cho khóm hoa ngũ sắc, Xuân bước lẹ về phía trái nhà rửa tay, chỉnh trang lại trang phục và chuẩn bị sẵn nụ cười tươi để đón khách.

Món quà

(HBĐT) - Cứ vào dịp những tháng cuối năm và đầu năm, nhà bác Thơm lại đông người đến người lui. Có lúc bí quá, bác hay gọi mẹ tôi là em dâu và các cháu, trong đó có tôi lên giúp cơm nước để tiếp khách. Lạ thật, mình làm người bốc thuốc gia truyền, họ đến, họ phải quà cáp, lễ lạt chiều chuộng mình, thế mà bác lại làm ngược lại.

“Chiến sĩ áo trắng”… những ngày đáng nhớ

(HBĐT) - Vậy là cuộc hành trình giao mùa của năm Canh Tý - Tân Sửu và kỳ nghỉ Tết cổ truyền của dân tộc đã qua. Những ngày qua…, khi mọi người đều hướng về Tết, những nhân viên ngành Y tế tiếp tục là chiến sỹ tiên phong, gồng mình chống dịch để bảo vệ sức khỏe Nhân dân, không ngại gian khổ, hy sinh để ngăn ngừa, kiểm soát "làn sóng thứ 3” dịch Covid-19. 

Tháng giêng

(HBĐT) - Tháng giêng, con đường mòn dẫn lên nhà Thắng cỏ xanh mướt. Ngày còn bé, chẳng đứa bạn nào chịu lên nhà Thắng chơi, dẫu những cây táo, cây ổi, cây na vẫn không quên sai quả. "Đã xa lại còn dốc, có đàn chó dữ” - ừ, cũng đúng. Thế mà cũng có một lần, Thắng nắm tay được một bạn gái lên đến gần tới cửa nhà. Cô bé có đôi mắt trong veo, lúc nào cũng ngỡ ngàng không biết thế nào lại bẽn lẽn nhìn xuống. Mà nhìn xuống thì thấy tay Thắng đang nắm tay cô, từ từ đỏ mặt, bẽn lẽn gỡ tay mình ra khỏi tay bạn rồi vụt chạy về nhà. Cho đến tận bây giờ, lắm khi ngồi bệt xuống lối mòn ấy, Thắng cứ tiếc mãi...

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục