(HBĐT) - Sau những bê bối từ vụ “xã hội hóa giáo dục” bị buộc thôi việc, bỏ về vùng rừng xanh, núi đỏ kiếm kế sinh nhai bằng nghề đốn cây, săn thú, cuộc sống gia đình Thạch Sanh trở nên khốn đốn vì lâm luật ngày càng xiết chặt.

 

Gia cảnh quá nheo nhóc nên Thạch phu nhân đành phải đến cầu cứu vua cha. Dù trong lòng vẫn còn chưa hả giận nhưng nhà vua cũng đành bấm bụng ra quyết định bổ nhiệm Thạch phò mã giữ chức Giám đốc Trung tâm nọ với ý chỉ đanh gọn: “Lần này mà còn tham bát bỏ mâm thì đừng trách ta cạn tàu ráo máng”.

 

Nhậm chức mới mà Thạch Giám đốc vừa mừng, vừa lo. Mừng vì có việc làm lại có tý chức sắc, lo vì công việc mới lỡ không hoàn thành đúng chiếu chỉ vua ban là hết đường sinh sống. Bởi vậy, ngày ngày người ta thấy Thạch Giám đốc tất tả ngược xuôi, hết lên tỉnh lại xuống xã. Đêm về lại cặm cụi với kế hoạch, đề án, chương trình... Ai cũng thừa nhận, từ ngày Thạch Giám đốc điều hành công tác hướng nghiệp, dạy nghề ở vùng rừng xanh, núi đỏ có nhiều nét mới. Trung tâm không chỉ mở được nhiều lớp, nhiều học viên tham gia mà nội dung ngành nghề cũng phong phú.

 

Tiếng lành đồn xa, Thạch Giám đốc không chỉ được phụ vương biểu dương mà vùng rừng xanh, núi đỏ còn trở thành điểm sáng về hướng nghiệp, dạy nghề của cả tỉnh được nhiều nơi đến tham gia, học hỏi. Nhân dịp sơ kết 6 tháng đầu năm, Thạch Giám đốc phấn khích mở tiệc chiêu đãi quân cán, họ hàng thân thích. Khi tiệc sắp tàn, Thạch Giám đốc giật bắn mình khi có người đứng sau lưng vỗ vai, giọng trách móc: “Chú nổi tiếng nên quên anh rồi phải không”. Nhận ra vị khách không mời mà đến, Thạch Giám đốc tỏ ra rất cảnh giác: “Bác đã đến thì ngồi đây uống rượu với em, hôm nay dứt khoát không nói gì đến công việc đâu nhé”. Không một chút khách sáo, Lý Thông tự cầm chai rót rưọu và câu chuyện của hai anh em kết nghĩa lúc trầm, lúc bổng theo những chai rượu lần lượt nằm lăn lóc dưới gầm bàn.

 

Không biết trong bữa tiệc ấy, Lý Thông “giáo huấn” những gì nhưng sau đấy mọi người thấy Thạch Giám đốc vẫn tận tụy, miệt mài với công việc, thậm chí việc mở các lớp dạy nghề ở các xã vùng sâu, xa, đặc biệt khó khăn còn được quan tâm hơn. Nhưng chẳng bao lâu, đơn - thư KN-TC đã đến tay triều đình, đoàn thanh tra về thì mọi chuyện mới vỡ lở. Chả là với quyền hành trong tay, việc tổ chức dạy nghề dưới sự chỉ đạo của Thạch Giám đốc đã được thiên biến vạn hóa. Theo quy định, thời gian mỗi lớp là 3 tháng nhưng thực học bị “rút ngắn” xuống còn 2 tháng (tất nhiên hồ sơ quyết toán vẫn đầy dủ). Đến bữa ăn trưa của giảng viên và học viên cũng bị xà xẻo, từ quả trứng, mớ rau đến cân thịt, bìa đậu cũng nâng giá lên gấp ba lần. Với phương châm “Lộc bất tận hưởng”, Thạch Giám đốc và kế toán còn làm thủ tục hồ sơ khống trong mở lớp ở xã này, xã nọ, có 2 lớp, kê thêm thành 4 với đầy đủ thủ tục, chữ ký của học viên và xác nhận của chính quyền xã. Việc tổ chức hội chợ và sàn giao dịch việc làm cũng dược “chế biến” tinh vi, làm 2 ngày thì tính 3, làm 3 ngày thì tính 5... nên ai cũng sững sờ khi thanh tra kết luận trong vòng 1 năm, Trung tâm của Thạch Giám đốc bị xuất toán và thu hồi hơn nửa tỉ đồng.

 

Đương nhiên, Thạch Giám đốc lại phải trở về nghề cũ, không ít Chủ tịch xã còn trở thành “đồng phạm”. Chỉ có Lý Thông “vớ bẫm” vì sau mỗi phi vụ “quân sư” đều được chú em kết nghĩa “trả công” khá hậu hĩnh nhưng đã kịp “cao chạy, xa bay”.

 

                                                                    Huyền phương

Các tin khác


Quan hệ rộng

(HBĐT) - Thông tin Thạch Sanh bị cơ quan cảnh sát điều tra bắt và tống vào sau song sắt về tội lừa đảo bỗng chốc lan khắp vùng "rừng xanh, núi đỏ”. Mọi người xôn xao bàn tán, nào là: "Lừa từ trong nhà lừa ra, chết cũng đáng”, "Chịu nói, chịu đi, chịu khó, chịu chai mặt… vậy mà cũng phải tù tội”…

Chuyện cuối tuần: Đừng tự coi mình là “bác sỹ”

(HBĐT) -Vì sức đề kháng kém nên tôi hay ốm vặt. Cũng vì thường xuyên gặp chứng đau đầu, chóng mặt, cảm gió… nên mấy năm gần đây, hễ thấy có triệu chứng là tôi tự tìm đến hiệu thuốc. Phần vì sợ cảnh chen chúc ở bệnh viện, phần vì thói quen mua thuốc về tự điều trị đã ăn sâu.

Bán trà - "buôn thất nghiệp, lãi quan viên"

(HBĐT) - Người ta vẫn nói vui với nhau là nghề bán trà góc phố, vỉa hè ví như nghề "buôn thất nghiệp, lãi quan viên" cũng có phần đúng. Vốn bỏ ra không nhiều, chỉ là đầu tư bàn ghế, mua đồ pha chế, bếp đun nước, chè, lá vối, các loại đồ ăn vặt như kẹo lạc, hướng dương, thuốc lá, thuốc lào... là có thể mở quán bán trà. Thứ đến là cần có điểm bán tốt, mát mẻ, cách pha trà, pha nước ngon để giữ chân khách là có thu nhập cả trăm nghìn đồng mỗi ngày.

U23 Việt Nam giàu kinh nghiệm hơn so với Thái Lan và Indonesia

So với hai đối thủ chính trong bảng K vòng loại U23 châu Á là Thái Lan và Indonesia, U23 Việt Nam được đánh giá cao hơn về mặt kinh nghiệm, nhờ các cầu thủ đã trải qua nhiều giải đấu căng thẳng hơn.

Đi lễ đầu năm

(HBĐT) -Mới mồng 6 Tết mà nhà bà M.M đã có "tiếng chì tiếng bấc”. Mọi khi, chỉ nghe tiếng bà M.M "quán triệt” chồng con thôi. Nay lại nghe tiếng người này, người kia… râm ran, trầm bổng… Hôm sau, cô con dâu cả mau miệng với bạn, thành ra cả xóm biết hết nội tình. Chung quy cũng chỉ liên quan đến chuyện hành lễ đầu năm của gia đình.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục