(HBĐT) - Bác đi lại trong phòng với các bước đi bạch, bịch...Nặng chình trịch! Tay bấm điện thoại nhoay nhoáy đi vài nơi, với vẻ sốt ruột, cau có...Giọng thì cao vống lên, “tròn vành, rõ chữ”: - Tôi đã nói là chú em tôi đúng hết...Nhá. Vụ việc đó, tôi đã giải quyết rồi. Nếu anh cứ nhiều lời, tôi cho “nghỉ xơi nước”...

 

- Bà xã tôi thi cử được đấy chứ. Nghe bà nói lại nội dung, tôi cho là  phải đạt 8 điểm. Sao lại có 6...ai chấm đấy, bảo tôi. Anh N à? Cho nghỉ luôn...Nhận thức lỗ mỗ...

- Cho tôi số máy anh A...A -lô...Tôi đây, trợ lý cho “cụ” đây, anh có nghe thấy tôi rồi chứ. Sao để chuyện ngược đời xảy ra như vậy. Anh bảo anh làm đúng nguyên tắc à, để rồi xem nguyên tắc của anh đi đến đâu. Nhá...Muốn “bay” không?

Khiếp, mấy cô làm văn phòng, chuyên quét dọn bã chè, tàn thuốc lá trong phòng bác, người cứ co rúm lại như là đang bị mắng mỏ. Không! Bác không mắng mấy chị đâu mà đang “mắng” một vài nhân vật nào đó...từ xa. Khoảng 2 năm nay, không một nhân viên nào ở gờ-rúp XXX này nhận ra bác nữa. Bởi vì, bác đang được sủng ái, được bác “Đi -rếc-tờ” tin dùng với công việc trợ lý. Đi đông, đi tây với giám đốc nhiều, nên bác thấy mình...cũng là “Đi -rếc-tờ”. Từ quần áo, lối ăn nói, phong cách đi đứng đã chuẩn chỉ như lau, như ly. Không ai còn biết tên cúng cơm của bác là bác “điếu cày” như xưa nữa. Giờ sài toàn 3 số với lại rượu Tây liên tục nên người đỏ đắn và phong độ lắm. Đi đâu, bác cũng dùng “văn”: “Vừa ngồi uống rượu với anh X; chơi gôn -fờ với anh T và “trao đổi, mạn đàm” với anh M...Tôi bây giờ á”...Chuyện lúc sáng, cuối cùng được phân giải thế này. “Bác gái” nhà bác đang học ở một lớp đại học từ xa nào đó, chẳng biết thi vấn đáp thế nào mà kết quả không được như ý. Thế là, bác nổi đoá lên, đòi gặp giảng viên bộ môn, ông trưởng khoa và cả ngài giám đốc nhà trường để làm rõ. Sao lại có thể hạ điểm người nhà của bác một cách dễ dãi. Rồi không biết có được số điện thoại từ đâu, bác gọi tới gọi lui thúc giục, rồi còn cả “doạ” đuổi anh này, chị nọ. Ghê thật, cứ gọi là thét ra lửa. Như vậy, đố ai mà không nhũn người ra, nhất là mấy chị lao động thời vụ đang quét dọn trong “gờ -rúp” này...Thảo nào, mấy chị đi lại, làm lụng rón rén, mắt chả dám ngẩng lên. Làm không cẩn thận, bác “đuổi” thì chết, lấy gì mà nuôi con...

                                                              

                                                                                  Bùi Huy

 

 

 

 

Các tin khác


"Tái chế"

(HBĐT) - Trong thời điểm dịch Covid-19 diễn biến ngày càng phức tạp, khó lường, khiến dân tình ở vùng rừng xanh, núi đỏ nháo nhào lo phòng, chống dịch bệnh. Ở làng nọ, bản kia, một số người đã được cách ly sẽ theo dõi y tế 2 lần/ngày. Một số trường hợp sốt, ho, khó thở hoặc dấu hiệu khác nghi ngờ nhiễm bệnh thì được chuyển đến khám, chẩn đoán và cách ly theo dõi, điều trị tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh.

Bạn bè họp lớp...

(HBĐT)-Chuyện họp lớp, gặp mặt đầu năm là chuyện cũng bình thường trong đời mỗi người. Là chuyện nhỏ nhưng sao anh trưởng ban và bạn MC chương trình tranh luận mãi mà chẳng ngã ngũ. Anh trưởng ban liên lạc cũng trạc ngũ tuần rồi, đạo mạo lắm, lập hẳn một danh sách lớp với vô vàn thông tin cho giao cho "Em-xi":

Đại họa... vì ăn theo dịch

(HBĐT) - Sau bao ngày vất vả, cuối cùng chàng tiều phu nơi rừng xanh cũng lọt vào tầm ngắm của Ngọc Hoàng. Chả là dạo này, Vua cha trong người không khỏe, chân tay nhức mỏi, thấy Thạch Sanh thỉnh thoảng gùi thuốc nam, lá cây xuống chợ bán nên đã dò hỏi và được Thạch Sanh nhiệt tình lấy thuốc đắp, thuốc uống cho Ngọc Hoàng. 

Chuyển khoản

(HBĐT) - Chuẩn bị bước vào kỳ thi THPT quốc gia, cả nhà Thạch Sanh đều đứng ngồi không yên vì "trưởng nam” học lực vừa yếu lại mải chơi. Để đi học nghề thợ sắt, thợ nề thì không đành lòng, con cái nhếch nhác quá cũng mang tiếng mẹ là công chúa của Vương triều, bố là trưởng phòng của một sở ở vùng "rừng xanh, núi đỏ”.

Dấn thân... cùng mạng xã hội

(HBDDT0 -Từ ngày ra phố thị và có chút danh vị trong xã hội, gia đình anh MM thay đổi hẳn "gu” thưởng thức nghệ thuật. Công đầu thuộc về mấy cậu nhân viên thuộc cấp của anh. Biết anh hay karaoke, "cây văn nghệ” của phường cũ, họ bốc: "Anh giờ phải xây dựng hình ảnh. Anh là có khiếu nghệ thuật. Nhìn anh cầm cây đàn là biết anh thuộc… dòng dõi con nhà nòi!? Còn giọng nam trung của anh, nếu qua lớp thanh nhạc… mấy nghệ sỹ hay hát trên ti vi còn chạy dài”.

Cùng suy ngẫm: Vui buồn mùa cưới

(HBĐT) - Cuối năm là mùa cưới với biết bao chuyện vui buồn, tâm tư, lo lắng kể cả gia chủ, người thân, đến những người được mời cưới. Các cụ ta chả bảo: Cưới xin là 1 trong 3 việc lớn, quan trọng của cuộc đời (xây nhà, lấy vợ gả chồng, tậu trâu) với bao việc chất chồng, phải lo toan.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục