(HBĐT) - Bác X. ở phố nọ, vốn nổi tiếng là người cứng rắn và hay chuyện, thế mà vừa rồi bác vừa kể vừa rơi nước mắt về một câu chuyện mới lạ chứ. Hớt hải từ đầu ngõ ra cuối ngõ, bác tạt vào nhà bạn chí cốt, sau mấy tin nhắn, vài phút sau đám bạn già đã có mặt khá đông đủ. Rồi câu chuyện được kể. Mà vấn đề chính là chưa kể bác đã rơi nước mắt?!

Chuyện là chị A. ở công ty nọ nửa năm trước đã âm thầm xin nghỉ phép để về quê phục vụ nửa tháng trời thân mẫu của bác Sân bị ốm nặng. Chả biết thuốc thang ra sao hay có “quý nhân phù trợ” là chị A. mà mẹ bác ấy hồi phục nhanh quá. Chị A. không chỉ quà cáp chu đáo, cơm bưng, nước rót mà còn kiêm luôn chuyện bô, chậu. Chả nề hà gì. Bác H. chép miệng: Thật là như cổ tích. Thời buổi cơ chế thị trường mà vẫn còn có tấm lòng vàng đó thật quý biết bao, chị ta con còn nhỏ lắm, thế mà gửi cho mẹ chồng để đi làm “nhiệm vụ”. Trong khi đó, ông chồng cũng hồ hởi, khuyến khích, động viên vợ lên đường. Thế các bà không thấy cảm động à... Ai cũng à, ừ cho phải phép nhưng lòng vẫn gợn lên điều gì đó trong lòng. Chuyện này nghe na ná một vài câu chuyện khác ở đâu đó trong thiên hạ. Một bà khác bắt chuyện: Hôm nọ, tôi còn nghe chuyện một anh nọ tình nguyện nghỉ 2 năm phép, ngày 2 lần đi về trong 2 tuần liền chăm con một bác thuộc sở nọ ở bệnh viện dưới Hà Nội cơ. Cơm hàng, cháo chợ chẳng khác gì ruột thịt. Đã thế, chẳng một lời kêu ca, oán thán. Rồi mọi người đoán già, đoán non hay là anh em dây mơ, rễ má gì hoặc phải kết nghĩa, kết tình gì chứ chẳng lẽ chỉ có tình đồng nghiệp mà hy sinh quên mình như thế. Đợi cho mọi người nêu ý kiến hết, bác H., sau khi đã lau khô nước mắt mới thổ lộ: Nhưng mà nhà bác Sân kia, anh cán bộ có con nằm viện kia đang là giám đốc, lãnh đạo công ty đó cơ. Mà nghe nói chồng anh kia đang muốn ngấp nghé một vị trí nào đó nghe nói béo bở lắm. Mà tôi còn nghe nói thêm, nhà chị kia có mẹ già ở tận miền trong; mọi giao dịch thăm, nom mẹ hoặc chu cấp cho mẹ đều thông qua cậu em cùng thẻ ATM thôi đấy.

Nếu vô tư, chúng ta phải phục chị ta sát đất phải không các bà...Thế mà mới nghe qua, thấy xúc động quá...

 

                                                                       Bùi Huy

Các tin khác


Thạch Sanh tân truyện: “HẾT ĐÁT”

(HBĐT) - Dịch bệnh Covid-19 đang diễn biến ngày càng phức tạp, không ít thông tin trên mạng xã hội chưa được kiểm chứng khiến dân tình ở vùng rừng xanh, núi đỏ nhốn nháo. Người thì lo nếu Covid bùng phát thì cách ly thế nào; người thì lo "cháy gạo, cháy thực phẩm” thì ăn uống hàng ngày sẽ ra sao…

"Tái chế"

(HBĐT) - Trong thời điểm dịch Covid-19 diễn biến ngày càng phức tạp, khó lường, khiến dân tình ở vùng rừng xanh, núi đỏ nháo nhào lo phòng, chống dịch bệnh. Ở làng nọ, bản kia, một số người đã được cách ly sẽ theo dõi y tế 2 lần/ngày. Một số trường hợp sốt, ho, khó thở hoặc dấu hiệu khác nghi ngờ nhiễm bệnh thì được chuyển đến khám, chẩn đoán và cách ly theo dõi, điều trị tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh.

Bạn bè họp lớp...

(HBĐT)-Chuyện họp lớp, gặp mặt đầu năm là chuyện cũng bình thường trong đời mỗi người. Là chuyện nhỏ nhưng sao anh trưởng ban và bạn MC chương trình tranh luận mãi mà chẳng ngã ngũ. Anh trưởng ban liên lạc cũng trạc ngũ tuần rồi, đạo mạo lắm, lập hẳn một danh sách lớp với vô vàn thông tin cho giao cho "Em-xi":

Đại họa... vì ăn theo dịch

(HBĐT) - Sau bao ngày vất vả, cuối cùng chàng tiều phu nơi rừng xanh cũng lọt vào tầm ngắm của Ngọc Hoàng. Chả là dạo này, Vua cha trong người không khỏe, chân tay nhức mỏi, thấy Thạch Sanh thỉnh thoảng gùi thuốc nam, lá cây xuống chợ bán nên đã dò hỏi và được Thạch Sanh nhiệt tình lấy thuốc đắp, thuốc uống cho Ngọc Hoàng. 

Chuyển khoản

(HBĐT) - Chuẩn bị bước vào kỳ thi THPT quốc gia, cả nhà Thạch Sanh đều đứng ngồi không yên vì "trưởng nam” học lực vừa yếu lại mải chơi. Để đi học nghề thợ sắt, thợ nề thì không đành lòng, con cái nhếch nhác quá cũng mang tiếng mẹ là công chúa của Vương triều, bố là trưởng phòng của một sở ở vùng "rừng xanh, núi đỏ”.

Dấn thân... cùng mạng xã hội

(HBDDT0 -Từ ngày ra phố thị và có chút danh vị trong xã hội, gia đình anh MM thay đổi hẳn "gu” thưởng thức nghệ thuật. Công đầu thuộc về mấy cậu nhân viên thuộc cấp của anh. Biết anh hay karaoke, "cây văn nghệ” của phường cũ, họ bốc: "Anh giờ phải xây dựng hình ảnh. Anh là có khiếu nghệ thuật. Nhìn anh cầm cây đàn là biết anh thuộc… dòng dõi con nhà nòi!? Còn giọng nam trung của anh, nếu qua lớp thanh nhạc… mấy nghệ sỹ hay hát trên ti vi còn chạy dài”.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục