(HBĐT) - Bác X. ở phố nọ, vốn nổi tiếng là người cứng rắn và hay chuyện, thế mà vừa rồi bác vừa kể vừa rơi nước mắt về một câu chuyện mới lạ chứ. Hớt hải từ đầu ngõ ra cuối ngõ, bác tạt vào nhà bạn chí cốt, sau mấy tin nhắn, vài phút sau đám bạn già đã có mặt khá đông đủ. Rồi câu chuyện được kể. Mà vấn đề chính là chưa kể bác đã rơi nước mắt?!

Chuyện là chị A. ở công ty nọ nửa năm trước đã âm thầm xin nghỉ phép để về quê phục vụ nửa tháng trời thân mẫu của bác Sân bị ốm nặng. Chả biết thuốc thang ra sao hay có “quý nhân phù trợ” là chị A. mà mẹ bác ấy hồi phục nhanh quá. Chị A. không chỉ quà cáp chu đáo, cơm bưng, nước rót mà còn kiêm luôn chuyện bô, chậu. Chả nề hà gì. Bác H. chép miệng: Thật là như cổ tích. Thời buổi cơ chế thị trường mà vẫn còn có tấm lòng vàng đó thật quý biết bao, chị ta con còn nhỏ lắm, thế mà gửi cho mẹ chồng để đi làm “nhiệm vụ”. Trong khi đó, ông chồng cũng hồ hởi, khuyến khích, động viên vợ lên đường. Thế các bà không thấy cảm động à... Ai cũng à, ừ cho phải phép nhưng lòng vẫn gợn lên điều gì đó trong lòng. Chuyện này nghe na ná một vài câu chuyện khác ở đâu đó trong thiên hạ. Một bà khác bắt chuyện: Hôm nọ, tôi còn nghe chuyện một anh nọ tình nguyện nghỉ 2 năm phép, ngày 2 lần đi về trong 2 tuần liền chăm con một bác thuộc sở nọ ở bệnh viện dưới Hà Nội cơ. Cơm hàng, cháo chợ chẳng khác gì ruột thịt. Đã thế, chẳng một lời kêu ca, oán thán. Rồi mọi người đoán già, đoán non hay là anh em dây mơ, rễ má gì hoặc phải kết nghĩa, kết tình gì chứ chẳng lẽ chỉ có tình đồng nghiệp mà hy sinh quên mình như thế. Đợi cho mọi người nêu ý kiến hết, bác H., sau khi đã lau khô nước mắt mới thổ lộ: Nhưng mà nhà bác Sân kia, anh cán bộ có con nằm viện kia đang là giám đốc, lãnh đạo công ty đó cơ. Mà nghe nói chồng anh kia đang muốn ngấp nghé một vị trí nào đó nghe nói béo bở lắm. Mà tôi còn nghe nói thêm, nhà chị kia có mẹ già ở tận miền trong; mọi giao dịch thăm, nom mẹ hoặc chu cấp cho mẹ đều thông qua cậu em cùng thẻ ATM thôi đấy.

Nếu vô tư, chúng ta phải phục chị ta sát đất phải không các bà...Thế mà mới nghe qua, thấy xúc động quá...

 

                                                                       Bùi Huy

Các tin khác


Thư giãn

(HBĐT) - Cách đổi tiền của bố 

Có tiếng chuông cửa. Chủ nhà ra mở thì thấy đứng ở bên ngoài là thằng bé con nhà ông hàng xóm. - Bác ơi, bố cháu bảo cháu sang nhờ bác đổi cho tờ 500 nghìn. - Được, cháu đưa tờ 500 nghìn đây! - Bố cháu bảo tờ tiền đó thì bố cháu sẽ gửi cho bác sau 3 ngày nữa ạ. - !!!

“Cao kiến”

(HBĐT) - Vốn nhạy bén với kinh tế thị trường nên dù ở vùng "rừng xanh, núi đỏ" xa lắc, xa lơ nhưng hàng quán của vợ chồng Thạch Sanh vẫn "gặt hái” đều đều. Ngày ngày, chồng trông quán cơm xe với hơn chục nhân viên tha hồ quát nạt, vợ coi quán game với hơn 50 máy đặt ngay cạnh trường liên cấp, lúc nào cũng nườm nượp khách vào, ra. Hôm nào cũng thế, đêm khuya 2 vợ chồng lại chụm đầu "rả rích” với thành quả trong ngày.

Mùa Covid 19…chuyện gia đình, chuyện cộng đồng…

(HBĐT)-Những ngày "cách ly xã hội” vì Covid 19, nhà bà MM cũng có vẻ hơi "cách ly” nhau tý. Nói năng, trò chuyện không thể kiểu…giáp lá cà như trước. Thậm chí, hôm nọ, bà còn đề xuất: Trong gia đình chia làm 2 ca ăn mỗi bữa, cho bảo đảm giãn cách; khi nói chuyện cũng phải xa xa chút…Ông phản đối bằng cách dỗi: Thôi, kiểu này, khi nằm ngủ cạnh cũng phải đeo khẩu trang thôi. May mà bà bỏ qua…

“Quý bà”... xóm ta

(HBĐT)- Gọi là xóm chuẩn hơn vì chỗ này mới lên phường chưa lâu lắm. Bà con còn sống thân thiện và không quá màu mè, rào đón. Cũng vì cái được gọi là "hương đồng, gió nội” ngoại vi nên được nhiều người săn đón, tìm đến mua để ở. Ai cũng bảo thích. Đương nhiên… 

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục