(HBĐT) - Trước đây, anh XX được bạn bè cũ đánh giá là chân chỉ hạt bột lắm, hiền lành như đất ấy, chứ đâu có “hoành tráng” như bây giờ... Từ ngày “phụ huynh” phất như diều gặp gió, hưởng lộc nhiều, nên anh cũng thấy mình phải thật thay đổi để đáp ứng được thế đứng của gia tộc.

 

Quả thật, anh cũng đã là người thành đạt, ít là trong con mắt của gia đình... Điều quan trọng hơn là sau đấy, chuyện “cơm, áo, gạo, tiền”, đối với anh là chuyện nhỏ, vặt vãnh. Anh giờ chỉ dành thời gian cho việc xây dựng các mối quan hệ làm ăn... Mỗi khi xuất hiện ở đâu đó, bao giờ anh cũng thật nổi bật và có nhiều điều “đặc biệt”...

  

Dạo tham gia lớp bồi dưỡng ở Hà Nội, khi đến màn nộp tiền cho lớp, cho tổ, anh đưa nộp mấy tờ “đô-la” xanh ngắt, khiến cô tổ trưởng đỏ mặt vì thấy “quê”, vì chẳng biết quy đổi thế nào. Anh gắt: “không cần phải trả số dư!”. Từ đấy, không hiểu sao, khắp trường đều biết đến biệt danh anh XX “đô-la”. Chuyện khó xử đó, còn diễn ra đối với chị bán căng tin và nhất là mấy anh lái taxi ở cổng trường. Khá nhiều cuộc, anh đứng ra khao tổ và “tung” những đồng “đô” ra khiến mấy nhà hàng gần đó “ngưỡng mộ” luôn luôn.  Nhiều người hay nhìn anh xì xào, mỗi khi anh tản bộ khuôn viên nhà trường. Có người trầm trồ “sướng nhỉ”, có bác thì nhếch môi cười. Nhưng dịp tết vừa qua, bạn cùng lớp đã không còn “thần tượng hoá” như trước nữa. Hôm họp lớp đầu năm, anh “bận” nên không dự được, nhưng anh đã kịp “ném” cho bốn tổ trưởng 4 tập lì xì màu đỏ. Khi mọi người mở ra với tâm trạng ngổn ngang... Anh mừng bằng “đô”, “máu” chưa nào, đúng là người thức thời thời mở cửa?! Chỉ biết rằng, ngày anh đến lớp, trong ngăn bàn của anh có  chiếc phong bì đựng những bao lì-xì đỏ chót cùng dòng chữ: “Tôi là người Việt Nam, nên không cần những đồng lì-xì thế này”. Từ đấy, không còn thấy ai hưởng ứng mỗi cuộc anh “phát động” ra quán ăn ngoài phố “đập phá” nữa. Cũng từ đó, ít khi thấy anh quăng ví ra bàn, cùng những tờ “đô xanh” lấp ló mép ví nữa.                                                            

 

 

                                                                                           Bùi Huy

 

Các tin khác


"Tái chế"

(HBĐT) - Trong thời điểm dịch Covid-19 diễn biến ngày càng phức tạp, khó lường, khiến dân tình ở vùng rừng xanh, núi đỏ nháo nhào lo phòng, chống dịch bệnh. Ở làng nọ, bản kia, một số người đã được cách ly sẽ theo dõi y tế 2 lần/ngày. Một số trường hợp sốt, ho, khó thở hoặc dấu hiệu khác nghi ngờ nhiễm bệnh thì được chuyển đến khám, chẩn đoán và cách ly theo dõi, điều trị tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh.

Bạn bè họp lớp...

(HBĐT)-Chuyện họp lớp, gặp mặt đầu năm là chuyện cũng bình thường trong đời mỗi người. Là chuyện nhỏ nhưng sao anh trưởng ban và bạn MC chương trình tranh luận mãi mà chẳng ngã ngũ. Anh trưởng ban liên lạc cũng trạc ngũ tuần rồi, đạo mạo lắm, lập hẳn một danh sách lớp với vô vàn thông tin cho giao cho "Em-xi":

Đại họa... vì ăn theo dịch

(HBĐT) - Sau bao ngày vất vả, cuối cùng chàng tiều phu nơi rừng xanh cũng lọt vào tầm ngắm của Ngọc Hoàng. Chả là dạo này, Vua cha trong người không khỏe, chân tay nhức mỏi, thấy Thạch Sanh thỉnh thoảng gùi thuốc nam, lá cây xuống chợ bán nên đã dò hỏi và được Thạch Sanh nhiệt tình lấy thuốc đắp, thuốc uống cho Ngọc Hoàng. 

Chuyển khoản

(HBĐT) - Chuẩn bị bước vào kỳ thi THPT quốc gia, cả nhà Thạch Sanh đều đứng ngồi không yên vì "trưởng nam” học lực vừa yếu lại mải chơi. Để đi học nghề thợ sắt, thợ nề thì không đành lòng, con cái nhếch nhác quá cũng mang tiếng mẹ là công chúa của Vương triều, bố là trưởng phòng của một sở ở vùng "rừng xanh, núi đỏ”.

Dấn thân... cùng mạng xã hội

(HBDDT0 -Từ ngày ra phố thị và có chút danh vị trong xã hội, gia đình anh MM thay đổi hẳn "gu” thưởng thức nghệ thuật. Công đầu thuộc về mấy cậu nhân viên thuộc cấp của anh. Biết anh hay karaoke, "cây văn nghệ” của phường cũ, họ bốc: "Anh giờ phải xây dựng hình ảnh. Anh là có khiếu nghệ thuật. Nhìn anh cầm cây đàn là biết anh thuộc… dòng dõi con nhà nòi!? Còn giọng nam trung của anh, nếu qua lớp thanh nhạc… mấy nghệ sỹ hay hát trên ti vi còn chạy dài”.

Cùng suy ngẫm: Vui buồn mùa cưới

(HBĐT) - Cuối năm là mùa cưới với biết bao chuyện vui buồn, tâm tư, lo lắng kể cả gia chủ, người thân, đến những người được mời cưới. Các cụ ta chả bảo: Cưới xin là 1 trong 3 việc lớn, quan trọng của cuộc đời (xây nhà, lấy vợ gả chồng, tậu trâu) với bao việc chất chồng, phải lo toan.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục