(HBĐT) - Trước đây, anh XX được bạn bè cũ đánh giá là chân chỉ hạt bột lắm, hiền lành như đất ấy, chứ đâu có “hoành tráng” như bây giờ... Từ ngày “phụ huynh” phất như diều gặp gió, hưởng lộc nhiều, nên anh cũng thấy mình phải thật thay đổi để đáp ứng được thế đứng của gia tộc.

 

Quả thật, anh cũng đã là người thành đạt, ít là trong con mắt của gia đình... Điều quan trọng hơn là sau đấy, chuyện “cơm, áo, gạo, tiền”, đối với anh là chuyện nhỏ, vặt vãnh. Anh giờ chỉ dành thời gian cho việc xây dựng các mối quan hệ làm ăn... Mỗi khi xuất hiện ở đâu đó, bao giờ anh cũng thật nổi bật và có nhiều điều “đặc biệt”...

  

Dạo tham gia lớp bồi dưỡng ở Hà Nội, khi đến màn nộp tiền cho lớp, cho tổ, anh đưa nộp mấy tờ “đô-la” xanh ngắt, khiến cô tổ trưởng đỏ mặt vì thấy “quê”, vì chẳng biết quy đổi thế nào. Anh gắt: “không cần phải trả số dư!”. Từ đấy, không hiểu sao, khắp trường đều biết đến biệt danh anh XX “đô-la”. Chuyện khó xử đó, còn diễn ra đối với chị bán căng tin và nhất là mấy anh lái taxi ở cổng trường. Khá nhiều cuộc, anh đứng ra khao tổ và “tung” những đồng “đô” ra khiến mấy nhà hàng gần đó “ngưỡng mộ” luôn luôn.  Nhiều người hay nhìn anh xì xào, mỗi khi anh tản bộ khuôn viên nhà trường. Có người trầm trồ “sướng nhỉ”, có bác thì nhếch môi cười. Nhưng dịp tết vừa qua, bạn cùng lớp đã không còn “thần tượng hoá” như trước nữa. Hôm họp lớp đầu năm, anh “bận” nên không dự được, nhưng anh đã kịp “ném” cho bốn tổ trưởng 4 tập lì xì màu đỏ. Khi mọi người mở ra với tâm trạng ngổn ngang... Anh mừng bằng “đô”, “máu” chưa nào, đúng là người thức thời thời mở cửa?! Chỉ biết rằng, ngày anh đến lớp, trong ngăn bàn của anh có  chiếc phong bì đựng những bao lì-xì đỏ chót cùng dòng chữ: “Tôi là người Việt Nam, nên không cần những đồng lì-xì thế này”. Từ đấy, không còn thấy ai hưởng ứng mỗi cuộc anh “phát động” ra quán ăn ngoài phố “đập phá” nữa. Cũng từ đó, ít khi thấy anh quăng ví ra bàn, cùng những tờ “đô xanh” lấp ló mép ví nữa.                                                            

 

 

                                                                                           Bùi Huy

 

Các tin khác


Quan hệ rộng

(HBĐT) - Thông tin Thạch Sanh bị cơ quan cảnh sát điều tra bắt và tống vào sau song sắt về tội lừa đảo bỗng chốc lan khắp vùng "rừng xanh, núi đỏ”. Mọi người xôn xao bàn tán, nào là: "Lừa từ trong nhà lừa ra, chết cũng đáng”, "Chịu nói, chịu đi, chịu khó, chịu chai mặt… vậy mà cũng phải tù tội”…

Chuyện cuối tuần: Đừng tự coi mình là “bác sỹ”

(HBĐT) -Vì sức đề kháng kém nên tôi hay ốm vặt. Cũng vì thường xuyên gặp chứng đau đầu, chóng mặt, cảm gió… nên mấy năm gần đây, hễ thấy có triệu chứng là tôi tự tìm đến hiệu thuốc. Phần vì sợ cảnh chen chúc ở bệnh viện, phần vì thói quen mua thuốc về tự điều trị đã ăn sâu.

Bán trà - "buôn thất nghiệp, lãi quan viên"

(HBĐT) - Người ta vẫn nói vui với nhau là nghề bán trà góc phố, vỉa hè ví như nghề "buôn thất nghiệp, lãi quan viên" cũng có phần đúng. Vốn bỏ ra không nhiều, chỉ là đầu tư bàn ghế, mua đồ pha chế, bếp đun nước, chè, lá vối, các loại đồ ăn vặt như kẹo lạc, hướng dương, thuốc lá, thuốc lào... là có thể mở quán bán trà. Thứ đến là cần có điểm bán tốt, mát mẻ, cách pha trà, pha nước ngon để giữ chân khách là có thu nhập cả trăm nghìn đồng mỗi ngày.

U23 Việt Nam giàu kinh nghiệm hơn so với Thái Lan và Indonesia

So với hai đối thủ chính trong bảng K vòng loại U23 châu Á là Thái Lan và Indonesia, U23 Việt Nam được đánh giá cao hơn về mặt kinh nghiệm, nhờ các cầu thủ đã trải qua nhiều giải đấu căng thẳng hơn.

Đi lễ đầu năm

(HBĐT) -Mới mồng 6 Tết mà nhà bà M.M đã có "tiếng chì tiếng bấc”. Mọi khi, chỉ nghe tiếng bà M.M "quán triệt” chồng con thôi. Nay lại nghe tiếng người này, người kia… râm ran, trầm bổng… Hôm sau, cô con dâu cả mau miệng với bạn, thành ra cả xóm biết hết nội tình. Chung quy cũng chỉ liên quan đến chuyện hành lễ đầu năm của gia đình.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục