(HBĐT) - Bác M giật nảy người vì thấy chị bạn thân chạy sang nức nở, thổn thức: “Giữ con bé Hoạ Mi thế nào hả chị? Tôi không nỡ xa cháu tôi đâu... hức hức”. Chẳng đợi người bạn giãi bày, bác M đã quá hiểu.

 

Không chỉ là bạn bè mà còn là hàng xóm, lân bang nhiều năm rồi. Ngày nhà bạn đón con dâu về, chị chẳng được giao trọng trách trải chiếu cưới cho 2 đứa đấy thôi. Thế mà chưa đầy 5 năm đã “đứt phựt” một cái, nghe phũ phàng quá! Vợ chồng nhà bạn hiền lành, cả đời chẳng làm mếch lòng nhau. Thằng cháu trai kia cũng chân chỉ hạt bột. 30 tuổi, hồi chưa lấy vợ lấy lương xong là đưa cho mẹ, chẳng giấu  đồng nào. Thương con trai, chị bạn còn dúi cho nó mấy trăm ấy chứ... Từ hồi lấy vợ, nó “khôn” ra nhiều. Nhưng vợ chồng nó khác nhau nhiều quá. Nó thì cứ “bình bình” (đấy là theo cách nhìn của cô vợ). Còn nếu hiểu theo cách của bác và bố mẹ nó thì “thằng bé” đạt điểm 8 trở lên. Chăm chỉ việc nhà, cơ quan. Chẳng mấy khi bia rượu bia quá 21 giờ tối(mà trước đó đã gọi cho mẹ xin hẳn hoi rồi đấy). Còn cô vợ..., bác chẳng lắc đầu chèm chẹp mấy lần đấy thôi. Nhiều khát vọng lắm. Nó chẳng từng ao ước được làm quen, giao du với hầu hết các “đại gia” ở đất này. Không chỉ ước giàu (ai chả thế), cô ấy còn mong “phát triển toàn diện” và mong chồng con đừng là rào cản?! (mà đã ai cản chứ). Nói là làm, nó đã chẳng đêm hôm bao lần vì “bận”: đánh golf, tennis, ký kết, mời cơm thân mật, học Anh văn, khiêu vũ... 5 năm làm dâu, số lần nó đi chợ đếm vừa đủ đầu ngón tay. Con bé Hoạ Mi xinh tươi đáng yêu là thế, nó cũng “quẳng” luôn cho ông bà. Có đợt “cao điểm”: 2 tuần liền, mẹ con chẳng hề gặp nhau một lần(mà nó cũng chẳng hỏi han xem con bé ăn ở, hắt hơi xỉ mũi gì không...)... Sau 5 năm “chịu đựng” phận làm vợ, làm dâu, nó bắt đầu giở quẻ đòi được “giải phóng”. Người chị bạn buồn vì nhiều lẽ, nhưng buồn vì phải xa cô cháu nội đáng yêu (bao ngày tháng bà cháu cùng ăn, ở với nhau). Nó yêu bà, còn bà thì quý và xót xa cho cháu quá. Mai bố, mẹ nó ra toà rồi...

  

Ngày hôm  nay, lần đầu tiên Hoạ Mi không phải đến trường. Nghe bà bảo là ở nhà để đi với mẹ (thế thôi). Trưa, mẹ nó về. Khác hẳn với gương mặt của những người trong cảnh “tan đàn, xẻ nghé” (dù có chủ động đơn từ đến đâu), mẹ nó túng tắng khoác vợt tennis bước vào nhà với khuôn mặt tươi hồng. Dọn đồ đạc xong, cô ấy lướt qua phòng khách (nơi bà cháu, ông bà, bố con túm tụm chuẩn bị chia tay nhau), cô gật đầu chào “nguyên” bố mẹ chồng, ôm lấy bé Hoạ Mi. Con bé một tay ôm mẹ, nhưng tay kia cứ bám chặt vào bà. Rồi không nỡ kéo dài lâu, cô bước thẳng ra đầu đường, nơi một chiếc xe sang trọng vừa vọt đến. Choàng tỉnh, 2 bà nội ôm lấy nhau nức nở. Cứ tưởng nó mang cháu tôi đi theo. Anh con trai tiếp lời: “Ra toà, cô ấy nói cần phải “giải phóng toàn diện” để còn phấn đấu... Ra thế, may quá!?

                                                                                 

 

                                                                                       Bùi Huy

 

Các tin khác


"Tái chế"

(HBĐT) - Trong thời điểm dịch Covid-19 diễn biến ngày càng phức tạp, khó lường, khiến dân tình ở vùng rừng xanh, núi đỏ nháo nhào lo phòng, chống dịch bệnh. Ở làng nọ, bản kia, một số người đã được cách ly sẽ theo dõi y tế 2 lần/ngày. Một số trường hợp sốt, ho, khó thở hoặc dấu hiệu khác nghi ngờ nhiễm bệnh thì được chuyển đến khám, chẩn đoán và cách ly theo dõi, điều trị tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh.

Bạn bè họp lớp...

(HBĐT)-Chuyện họp lớp, gặp mặt đầu năm là chuyện cũng bình thường trong đời mỗi người. Là chuyện nhỏ nhưng sao anh trưởng ban và bạn MC chương trình tranh luận mãi mà chẳng ngã ngũ. Anh trưởng ban liên lạc cũng trạc ngũ tuần rồi, đạo mạo lắm, lập hẳn một danh sách lớp với vô vàn thông tin cho giao cho "Em-xi":

Đại họa... vì ăn theo dịch

(HBĐT) - Sau bao ngày vất vả, cuối cùng chàng tiều phu nơi rừng xanh cũng lọt vào tầm ngắm của Ngọc Hoàng. Chả là dạo này, Vua cha trong người không khỏe, chân tay nhức mỏi, thấy Thạch Sanh thỉnh thoảng gùi thuốc nam, lá cây xuống chợ bán nên đã dò hỏi và được Thạch Sanh nhiệt tình lấy thuốc đắp, thuốc uống cho Ngọc Hoàng. 

Chuyển khoản

(HBĐT) - Chuẩn bị bước vào kỳ thi THPT quốc gia, cả nhà Thạch Sanh đều đứng ngồi không yên vì "trưởng nam” học lực vừa yếu lại mải chơi. Để đi học nghề thợ sắt, thợ nề thì không đành lòng, con cái nhếch nhác quá cũng mang tiếng mẹ là công chúa của Vương triều, bố là trưởng phòng của một sở ở vùng "rừng xanh, núi đỏ”.

Dấn thân... cùng mạng xã hội

(HBDDT0 -Từ ngày ra phố thị và có chút danh vị trong xã hội, gia đình anh MM thay đổi hẳn "gu” thưởng thức nghệ thuật. Công đầu thuộc về mấy cậu nhân viên thuộc cấp của anh. Biết anh hay karaoke, "cây văn nghệ” của phường cũ, họ bốc: "Anh giờ phải xây dựng hình ảnh. Anh là có khiếu nghệ thuật. Nhìn anh cầm cây đàn là biết anh thuộc… dòng dõi con nhà nòi!? Còn giọng nam trung của anh, nếu qua lớp thanh nhạc… mấy nghệ sỹ hay hát trên ti vi còn chạy dài”.

Cùng suy ngẫm: Vui buồn mùa cưới

(HBĐT) - Cuối năm là mùa cưới với biết bao chuyện vui buồn, tâm tư, lo lắng kể cả gia chủ, người thân, đến những người được mời cưới. Các cụ ta chả bảo: Cưới xin là 1 trong 3 việc lớn, quan trọng của cuộc đời (xây nhà, lấy vợ gả chồng, tậu trâu) với bao việc chất chồng, phải lo toan.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục