(HBĐT) - Thấy Thạch Sanh cứ ngắm nghía chiếc “bốn chỗ” đen xì, bóng loáng của mình ra chiều thèm lắm, Lý Thông vỗ vai mà rằng: - Mua lấy một cái mà đi. Thời buổi này, người như chú ai lại đi “bình bịch” bao giờ. Đáng bao nhiêu đâu, cái này anh chỉ mua có bốn mươi lăm ngàn thôi đấy.

 

Tưởng nghe nhầm, Thạch Sanh hỏi lại: “Bao nhiêu cơ? Cái này mà chỉ có hơn bốn yến gạo thôi à!”

- Chú đúng là nhà quê. Cái gì cũng quy ra thóc gạo. Đấy là bốn lăm ngàn “U ét đê”, quy ra tiền ta là gần tỷ bạc đấy. Nghe chửa!

Chưa nghe hết câu, Thạch Sanh đã “hồn xiêu, phách lạc”: ối giời ơi! Thế thì bằng mấy trăm con trâu cơ à! Em đào đâu ra ngần ấy tiền.

- Trâu bò gì. Hơi một tý là chú lại quy ra cái nọ, cái kia. Liệu cơm gắp mắm. Chú mà thích, anh sẽ chỉ chỗ xe bán buôn ấy. Rẻ như cho mà lại mua tận gốc. Toàn xe dùng rồi nhưng mà là “đồ gin”. Tốt cực.

- Đã bán buôn, ai người ta bán cho mình một chiếc. Mà đồ cũ thì em hãi lắm.

- Chú đúng là “đại dốt”, rủ thêm thằng đệ tử cùng mua. Mà đã có anh bảo lãnh, đứa nào dám bán đồ dởm cho chú... Còn học lái chứ gì. Chả lo, đại bàng, trăn tinh chú còn cỡi cổ chém bay đầu, thì cái xe bé tí này đối với chú là “muỗi”. Khi nào lái thạo rồi, xin đăng ký học “từ xa” tới ngày thi thì đến... “Xong”!

 

Vì thương chú em ngờ nghệch nên Lý Thông giải thích cặn kẽ từng tí một... Càng nghe, Thạch Sanh càng thông tỏ. Tưởng tượng đến một ngày áo gió, quần tây, búi tó dựng ngược, chở công chúa phu nhân xuống phố đi chơi. Bước xuống xe, đóng cửa đánh rầm, bao nhiêu con mắt sơn nữ trầm trồ, Thạch Sanh thấy mình lâng như quay lại thời dọc ngang một thủa... Nghĩ là làm, Thạch Sanh về đả thông cho công chúa phu nhân cái lợi hại, cái vẻ vang, hãnh diện của việc sắm ôtô “mớ”. Thế rồi vợ chồng tức tốc gọi người bán thốc đôi trâu, hai đôi bò, vài đàn lợn (có nghĩa là sạch sành sanh) để cùng hai đệ tử trong xóm rước về “sêri” xe hai trăm ba chiếc- chứ không thèm mua loại hai trăm bốn chiếc- cho oách.

 

Có xe, lại được Lý Thông trợ giáo cho một tuần thế là Thạch Sanh thạo lắm. Một mình bon bon trên bãi thả trâu đầu xóm mà chả va quyệt vào đâu. Được cái xe của Thạch Sanh máy kêu to hơn còi nên cả người, cả gà, lợn đã tránh từ xa, Thạch Sanh càng lấy làm hãnh diện lắm.

 

Được hơn hai tuần, cảm thấy tự tin rồi, Thạch Sanh vận động phu nhân ngồi lên xe xuống chợ huyện sắm tết. Ngần ngừ mãi, nể lời chồng, cuối cùng công chúa cũng đánh bạo ngồi lên. Thấy chồng lái trong làng có vẻ trơn tru, công chúa yên tâm nên nói cười tươi tắn. Ra quãng đường to, người đi lại đông hơn, có cả xe đạp lẫn ôtô, bình bịch Thạch Sanh bắt đầu “Camơrun”, nhưng vẫn nói cứng “mẹ nó yên tâm, tôi đã “lụa” rồi”. Chưa kịp xong nhời thì từ đường ngách có bốn năm con trâu lù lù xuất hiện. Cuống cà kê, Thạch Sanh vừa còi, vừa ga, vừa quát, nhưng bọn trâu kia hình như không hiểu tiếng người cứ giữa đường mà tiến. Ga- phanh lẫn lộn, xe của Thạch Sanh nhắm thẳng đàn trâu vùn vụt phi tới... Rầm! một cái, con to nhất đàn quay lơ, mũi xe của Thạch Sanh bẹp rúm, xăng dầu lênh láng, vợ chồng hồn vía lên mây (may mà chỉ bươu trán, sưng hàm). Chưa kịp hoàn hồn Thạch Sanh đã thấy người bu đen lại, ông chủ trâu cứ túm chặt tay bắt đền... Như tỉnh cơn mơ, Thạch Sanh nhẩm nhanh: tiền đền trâu, tiền chữa xe, mèng ra cũng vài chục triệu, bới đâu ra bây giờ. 

 

Thế là năm nay mất Tết.

 

 

                                                                                      Hải Giang

 

 

 

Các tin khác


Quan hệ rộng

(HBĐT) - Thông tin Thạch Sanh bị cơ quan cảnh sát điều tra bắt và tống vào sau song sắt về tội lừa đảo bỗng chốc lan khắp vùng "rừng xanh, núi đỏ”. Mọi người xôn xao bàn tán, nào là: "Lừa từ trong nhà lừa ra, chết cũng đáng”, "Chịu nói, chịu đi, chịu khó, chịu chai mặt… vậy mà cũng phải tù tội”…

Chuyện cuối tuần: Đừng tự coi mình là “bác sỹ”

(HBĐT) -Vì sức đề kháng kém nên tôi hay ốm vặt. Cũng vì thường xuyên gặp chứng đau đầu, chóng mặt, cảm gió… nên mấy năm gần đây, hễ thấy có triệu chứng là tôi tự tìm đến hiệu thuốc. Phần vì sợ cảnh chen chúc ở bệnh viện, phần vì thói quen mua thuốc về tự điều trị đã ăn sâu.

Bán trà - "buôn thất nghiệp, lãi quan viên"

(HBĐT) - Người ta vẫn nói vui với nhau là nghề bán trà góc phố, vỉa hè ví như nghề "buôn thất nghiệp, lãi quan viên" cũng có phần đúng. Vốn bỏ ra không nhiều, chỉ là đầu tư bàn ghế, mua đồ pha chế, bếp đun nước, chè, lá vối, các loại đồ ăn vặt như kẹo lạc, hướng dương, thuốc lá, thuốc lào... là có thể mở quán bán trà. Thứ đến là cần có điểm bán tốt, mát mẻ, cách pha trà, pha nước ngon để giữ chân khách là có thu nhập cả trăm nghìn đồng mỗi ngày.

U23 Việt Nam giàu kinh nghiệm hơn so với Thái Lan và Indonesia

So với hai đối thủ chính trong bảng K vòng loại U23 châu Á là Thái Lan và Indonesia, U23 Việt Nam được đánh giá cao hơn về mặt kinh nghiệm, nhờ các cầu thủ đã trải qua nhiều giải đấu căng thẳng hơn.

Đi lễ đầu năm

(HBĐT) -Mới mồng 6 Tết mà nhà bà M.M đã có "tiếng chì tiếng bấc”. Mọi khi, chỉ nghe tiếng bà M.M "quán triệt” chồng con thôi. Nay lại nghe tiếng người này, người kia… râm ran, trầm bổng… Hôm sau, cô con dâu cả mau miệng với bạn, thành ra cả xóm biết hết nội tình. Chung quy cũng chỉ liên quan đến chuyện hành lễ đầu năm của gia đình.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục