(HBĐT) - Tháng Ba về mang theo ánh nắng vàng tươi như sánh mật sưởi ấm khu vườn để cây đâm chồi, nảy lộc và bung nở những sắc hoa. Đây đó trong khu vườn hay hàng rào ven lối, con ngõ đầu làng, hoa bưởi, hoa xoan, hoa gạo, hoa trẩu, hoa xưa, hay vạt hoa cải cuối mùa… xòe cánh tươi đón nắng, tỏa hương. Bởi thế trong ký ức tuổi thơ tôi luôn nồng nàn mùi hương từ những loài hoa thương nhớ!



Những chùm hoa bưởi nở trắng tinh khôi tỏa hương thơm ngát báo hiệu tháng Ba về.

Mùa xuân - mùa của đất trời giao hòa, trăm hoa đua nở, nhưng trong cảm nhận của riêng tôi loài hoa bình dị, gần gũi thơm tho nhất, vương vấn nhất của tháng 3 chính là hoa bưởi. Những bông hoa nhỏ, trắng tinh khôi nhìn giản đơn, dung dị nhưng khi tỏa hương khiến người ta ngẩn ngơ trong khoảnh khắc diệu kỳ. Có lẽ bởi sự dịu dàng, thanh tao đến vậy nên hương hoa bưởi đã lạc vào thi ca. Trong tuyệt phẩm "Hương thầm”  nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn đã viết: "… Giấu một chùm hoa sau chiếc khăn tay/ Cô gái ngập ngừng sang nhà hàng xóm/ Bên ấy có người ngày mai ra trận…/ Hoa bưởi thơm cho lòng bối rối/ Anh không dám xin/ Cô gái chẳng dám trao/ Chỉ mùi hương đầm ấm thanh tao/ Không dấu được cứ bay dịu nhẹ/ Cô gái như chùm hoa lặng lẽ/ Nhờ hương thơm nói hộ tình yêu …”.

Thật vậy! Hoa bưởi không rực rỡ, lúc ngào ngạt, lúc thoang thoảng đưa hương. Hoa bưởi đẹp nhất khi ánh bình minh vừa ló rạng, soi rõ những giọt sương mai đọng trên chùm hoa tựa như những giọt pha lê trong suốt lạc vào cả những giấc mơ.

Cũng trong tháng Ba, khi xuân vào độ chín, đi trên những đoạn đường làng dễ dàng bắt gặp những vầng xoan tím rộ.  "Màu tím cánh hoa xoan” dội vào trong ta cảm xúc xa thương vời vợi. Hương hoa xoan không nồng nàn như những loài hoa khác mà thoang thoảng, dìu dịu. Nắng tháng Ba, khi ngước nhìn lên cao sẽ thấy những tán hoa xoan tím biếc rung nhẹ trên bầu trời. Có thể chỉ là tưởng tượng nhưng trong khoảnh khắc ấy tôi như cảm nhận rõ mùi hương hoa xoan phảng phất khiến trí óc nhẹ nhõm, an nhiên.

Thân gỗ cao, cây thẳng đứng, nhưng hoa xoan lại sớm nở, mau tàn và khi tàn thường để lại sự tiếc nuối cho người yêu hoa. Bởi thế, mỗi lần đếm bước trên thảm hoa xoan tím biếc tâm trí tôi lại trôi về miền nhớ - nhớ cảnh làng quê xưa trong bài "Mưa xuân” của nhà thơ Nguyễn Bính: "Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay/ Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy…”.

Trong những loài hoa mang hương sắc tháng Ba, hoa gạo xuất hiện muộn nhất nhưng khi đã bung nở thì như thắp sáng một góc trời. Hoa gạo còn được gọi với một cái tên khác khá mỹ miều - hoa mộc miên. Sắc đỏ loài hoa ấy gắn liền với tuổi thơ của rất nhiều người mang hồn quê chân chất trong đó có tôi. Thuở nhỏ, mỗi ngày cắp sách đến trường, tôi đều nhặt những cánh hoa gạo rơi để ngắm, để chơi những trò chơi thôn dã. Bông gạo không thấm nước, vì thế khi thả xuống dòng suối nhỏ trong vắt đóa hoa trôi dập dềnh như những chiếc đèn hoa đăng. Đôi khi hoa gạo được kết làm vương miện đội đầu, hay được xếp gọn vào mo cau để làm thành những chiếc thuyền hoa đẹp mắt. Với sắc đỏ ngợp trời rưng rức trong trong tâm hồn, ký ức của những người con xa quê, hoa gạo đi vào thơ, ca, nhạc họa và góc máy của không ít người nghệ sỹ. Và hôm nay, trong dòng đời tấp nập với những vội vã, lo toan, nhiều người luôn ngóng đợi tháng Ba về vì khi đó: "Cây gạo ven đường hoa đỏ lên ngôi/ Hương bưởi xưa bao quyến luyến bồi hồi/ Hoa xoan tím lạc trôi miền nhung nhớ…”.

Tản văn của Thúy Hằng

Các tin khác


Hè về bâng khuâng lũy tre làng

(HBĐT) - Làng tôi nằm ven sông, con sông đã đi vào ký ức tuổi thơ của thời trẻ thơ. Lũ chúng tôi thời đó có người đã hy sinh ở chiến trường Quảng Trị, người còn lại cũng ngoài 80. Phía bờ sông là lũy tre làng xào xạc khi gió lào thổi về.

Những người mẹ...

(HBĐT) - Vẫn nhớ lần đầu khi đến các Nghĩa trang liệt sỹ Quốc gia: A1 (Điện Biên), Trường Sơn, Đường 9 (Quảng Trị), Nghĩa trang liệt sỹ Vị Xuyên (Hà Giang), hay đọc các trang viết về những lần đi bốc mộ đồng đội ở Nghĩa trang Đức Cơ (Gia Lai) qua trang ký của nhà văn Đoàn Tuấn…

Cha và con

(HBĐT) - Một hôm, vợ chồng thằng cả có lời: - Xoan trên đồi đã cao lắm rồi bố ạ…Tôi biết như thế là nó muốn làm nhà, ra ở riêng. Người xem ngày giờ cho tôi động thổ là lúc tỉnh táo, tuy lúc lẩn thẩn nhớ nhớ, quên quên. Vốn là người chẳng tin vào tâm linh, tôi biến ông thành thứ mặt nạ che mắt gia đình.

Hè về lại nhớ mo cau

(HBĐT) - Bà nội từ vườn bước vào, trên tay lỉnh kỉnh mấy cái tàu cau vẫn còn tươi. Bố phụ bà lọc bỏ phần cuống và lá, còn lại phần thân rồi mang ra nắng phơi cho khô. Lúc thấy bà cầm tàu cau đi vào sân trong đầu tôi đã hiện lên hình ảnh những chiếc quạt mo cau xinh xắn, dễ thương vào mỗi dịp hè, mất điện bà vẫn thường hay lấy ra phe phẩy tạo làn gió mát.

Tình xưa

(HBĐT) - Đêm ở biển hóa ra còn lặng lẽ hơn ở làng quê. Lâu lắm tôi đã không còn hứng thú viết về tình yêu, cũng chẳng khoái viết về biển, sóng cứ ì oạp thì mặc sóng, tôi lết đôi dép tổ ong, tay đút túi quần bước đi, chưa bao giờ thấy cuộc đời nhàn nhã và thư thái đến thế.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục