(HBĐT) - Chú đi đâu mà thất thểu thế.


- Thì sang bác xin chén nước chè giải khuây chứ còn đi đâu nữa. Có ngay đây. Hôm rồi cháu chú đi công tác vùng cao được bà con biếu gói chè Shan tuyết, thấy ghi sản phẩm OCOP 4 sao. Uống được chú ạ. Đăng đắng, chan chát, đậm vị mà cảm giác an toàn.

- Em xin! Bác sướng thật đấy có con là cán bộ Nhà nước, nay công tác chỗ này, mai chỉ đạo, kiểm tra, hướng dẫn chỗ kia. Đi đến cơ sở thì được bà con trọng vọng.

  - Ối dào! Cháu nó viên chức thường mà chú. Được cái ổn định chứ lương thì không đủ nuôi nó chứ nói gì đến nuôi vợ con. Nói xem nào! Nay chú có chuyện gì mà tâm trạng thế.

- Trượt rồi bác ạ!

- Trượt cái gì? Ai trượt?

- Thì thằng con trai em trượt đại học chứ còn ai nữa. Nẫu hết cả ruột gan bác ạ!

- Hả! Thằng cháu Trí mà trượt đại học á?

Vâng! Trượt bác ạ.  Bác biết cháu bác rồi đấy. Học hành thì cũng chẳng đến nỗi nào, nhưng phải cái tật… ương. Em đã bảo nó đăng ký lấy vài nguyện vọng có "lọt sàng thì xuống nia” mà nào nó có nghe. Đăng ký nhõn Trường Đại học Bách khoa Hà Nội, lại còn chọn chuyên ngành Kỹ thuật máy tính, giờ thiếu hẳn 1 điểm còn hy vọng gì à bác!

- Vậy à! Căng nhỉ! Thế giờ nó thế nào?

- Thì cũng buồn, cũng hẫng, nhưng không bằng bố nó. Nó bảo sẽ đi học nghề bác ạ.

 - Thế tốt quá rồi! Tôi tưởng nó ỉu xìu, suy nghĩ tiêu cực thì nguy.

- Nhưng thằng bố nó thì tiêu cực thật đấy bác ạ!

Chú cổ hủ vừa vừa thôi chứ! Vào đại học đâu phải con đường duy nhất để thành công, thành danh đâu. Nếu cháu nó đã có chí khí, đam mê thì vứt ở đâu nó cũng sẽ thành công. Chú không đọc trên báo à? Có những sáng chế của nông dân khiến tiến sỹ "chào thua” rồi thì "Học lớp 3 được mời qua Campuchia chế tạo máy”; nông dân lớp 7 trở thành "vua” sáng chế công nghệ… tất nhiên là lớp 3, lớp 7 của ngày xưa thời anh em mình ăn cơm độn ngô, độn sắn thắp đèn dầu để học. Bây giờ, các cháu được đào tạo trường nghề hẳn hoi, những 2-3 năm trời vừa có thầy giỏi vừa được thực hành với công nghệ tiên tiến, khi ra trường lại có công ty, nhà máy mời về làm việc ngay lương cao gấp mấy lần thắng cháu chú chứ lị.

- Thì vẫn biết thế, nhưng em có mỗi thằng con trai, cũng thông minh, sáng dạ lại là trưởng họ nên cũng muốn đầu tư cho cháu học hành đến nơi đến chốn để mở mày, mở mặt với  dòng họ với hàng xóm, láng giềng vậy thì có gì là sai hả bác?

- Nào có ai bảo chú sai đâu!  Nhưng chú phải hiểu bọn trẻ bây giờ không như mình ngày xưa. Không thể áp đặt suy nghĩ của mình lên suy nghĩ của chúng nó, càng không thể bắt chúng làm việc gì mà chúng không muốn, không thích.  

- Thế bác bảo em phải làm ghì bây giờ?

Thay đổi góc nhìn! Như vậy chú sẽ giải tỏa được đầu óc, sống vui vẻ, tích cực hơn để cùng con trai vạch ra đường đi, nước bước vào tương lai. Với cháu Trí, tôi có niềm tin cháu sẽ thành công, chú đừng lo lắng quá.

Vâng! Bác dạy phải ! Từ nay em sẽ thay đổi góc nhìn!


       Lam Nguyệt 
(Hội Nhà báo tỉnh)

Các tin khác


Chiếc áo màu xanh

(HBĐT) - Sau 30 năm, lớp đại học của ông mới có cuộc tề tựu đông đủ thế này. Gần 40 bạn bè từng có những năm tháng sinh viên thiếu thốn đủ đường nhưng lãng mạn, êm đềm lại tề tựu bên nhau. Hồi đó ai cũng trẻ trung, khuôn mặt tươi hồng, nay là những trung niên tóc muối tiêu nhưng không kém phần sôi nổi, tếu táo. Thật cảm ơn anh Dũng, lớp trưởng. Mọi lần lớp cũng có gặp mặt, cũng có cuộc nọ cuộc kia nhờ zalo, facebook… kết nối, nhưng tính chất nhỏ lẻ. Lần này anh lùng được cả một vài người bạn ở tận tít vùng Tây Nam, cực Bắc về dự hội lớp. Đây là nhóm bạn "một đi nhưng chưa từng trở lại”... Thế mới tài.

Từ một lời nói đùa

(HBĐT) - Kỷ niệm 20 năm ngày cưới, Hà mời bạn bè, hàng xóm ra nhà hàng lớn nhất thành phố. Hà tếu táo với bạn bè: "Vẫn tín nhiệm… thì lại thêm nhiệm kỳ”.

Vị khách “đặc biệt”

(HBĐT) - Ngày cuối tuần, quán XX đông hơn ngày thường. Tầng 1, tầng 2 kín bàn. Chủ quán mặt tươi như hoa vì quán đắt khách. Còn nhóm các cháu bưng bê phục vụ thì tất tả, ai đấy mồ hôi nhễ nhại. Tuy vậy, các cháu vẫn động viên nhau: "Khách đông thế này, đến kỳ nhận lương thế nào anh chủ quán cũng thưởng thêm. Bọn mình cố gắng để khách đến ăn thấy vui, thoải mái, ngon miệng…”.

Mùa thu đón ánh nắng dịu êm

Tản văn của văn song

Mùa thu êm dịu

(HBĐT) -Chòm dân cư xóm núi phía nhà ông Đạt hôm nay đông vui, nhộn nhịp hơn ngày thường. Dòng suối chảy bên trái ngọn đồi thoai thoải cũng như có tiếng chảy róc rách, với làn điệu vui hơn. Khoảng 5 giờ đã thấy nam nữ thanh niên rửa bát, rửa nồi ở đó. Tiếng nói, tiếng cười của lớp trẻ khiến các bác trung niên ở phía cuối vườn cũng thấy xôn xao trong lòng. Gió thu nhẹ thổi vờn trên những tán lá sấu xanh mướt. Ông Đạt, người chủ trì cuộc liên hoan hôm nay trao đổi:

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục