(HBĐT) - Chuyện chả đâu vào đâu mà một tuần nay, vợ chồng bà V. lại dỗi dằn nhau khiến "cơm không lành, canh không ngọt”. Món canh mùng tơi nấu với món tép say nhuyễn mà ông thích không được bà nấu… Còn ông thì ở rịt trên phòng tầng 3, hết cắm cúi vào điện thoại lại chuyển sang ti vi xem Tom và Jery đuổi nhau. Nhìn cảnh này ai cũng ngạc nhiên. Chỉ cách đây 1 tuần, đôi uyên ương này đi đâu cũng có nhau, phóng xe máy mà cứ ríu ran trò chuyện như trong độ tuổi thanh xuân. Tình cảnh này, về sâu xa "tội” chính là mấy cái đèn đỏ, đèn xanh ở mấy ngã tư, ngã 6 thành phố.

Mấy tháng nay, cái đèn xanh, đèn đỏ ở ngã tư này không hoạt động. Nên ai đi qua đoạn này đều thót tim vì xe các phía cứ vô tư mà bon bon, mạnh ai nấy đi. Đã thế còn chả có bùng binh mà lựa nhau. Đừng tưởng người đi xe đạp, xe máy là sợ ô tô đâu nhé. Hôm nọ, mấy cô cậu học sinh đi học, chả cần biết xe nào đi nhanh, xe nào đi chậm cứ thế lao qua, khiến chiếc ô tô đi về phía chợ hết hồn. May phanh kịp. Mỗi lần đi qua, mắt người phải đảo tứ phía, căng cả đầu. Là điểm nhạy cảm như thế, nên hôm ông đèo bà đi đặt bánh sinh nhật cho con gái út, đầu óc chỉ quan tâm đến người qua lại nên không nghe rõ câu hỏi của bà. Quả là bà đang vui, sắp đến 20 năm ngày cưới rồi. Bà khẽ hỏi:

 - Anh định tổ chức lễ trọng của chúng ta ở đâu?

Bà hỏi những 3 lần, vậy mà ông cứ: hả với hở? Đến lần thứ 4 thì ông gắt: Khiếp, hỏi gì mà lắm thế, sao hỏi lúc này?

Lấy nhau mấy chục năm, có mấy mặt con, giờ sắp có cháu, đã bao giờ ông nói với bà một cách gắt gỏng như thế đâu. Vòng tay ôm eo ông lỏng hẳn. Bà thấy tủi thân. Qua khu ngã tư, ông dừng xe, vội lấy khăn mùi xoa lau mồ hôi đang túa trên mặt: Đi qua đoạn này nhiều, dễ đoản thọ lắm. Ôi, mà sao thế, bà mệt à. Còn sao nữa… Tối đó, không có câu chuyện sinh nhật con gái và nghe ý kiến góp ý của cậu trai cả, chắc cũng còn căng. 

Lần thứ 2 qua một ngã tư để rẽ về nhà, ông lại làm bà phật ý lần nữa. Chả là chỗ đó đèn đỏ có tầm 20 giây, nhưng đèn xanh lại quá ngắn, chắc chưa đến 15 giây. Hai chiếc ô tô vừa lọt qua khu vực ngã tư thì dàn xe máy phía sau nếu không lao theo chắc lại đúng đèn đỏ, mặc dù đã chờ từ lần đèn xanh trước. Vội công chuyện ông cũng giật mình vặn ga theo nhóm xe máy làm bà bật ngửa ra sau, suýt ngã. Ông vừa vượt qua phía bên kia cũng là lúc đèn đỏ bật. May quá. Nhưng không may cho ông, lần đó bà không trách móc ông mà lẳng lặng suốt từ đó đến nhà. 

Cứ nghĩ mọi chuyện sẽ qua, thế mà… Tuần qua, ông lại đưa bà đi thăm người ốm ở bên sông. Tránh xa chỗ đèn xanh 15 giây, ông đưa bà đi đường lớn, qua ngã 6. Trời ạ, chỗ đó lại hỏng đèn xanh đèn đỏ mấy tuần rồi. Ông cập nhật thông tin chậm quá. Khổ nỗi, nó chả hỏng hẳn mà lại cứ lập lờ đỏ - vàng. Chờ mãi chả thấy đèn xanh. Thấy nhóm đồng hành phía sau thúc ông cũng cho xe ra… Đúng lúc đó, 2 cậu choai đi xe đạp điện từ phía trái cũng lao ra theo dòng người. Nếu chúng đi điềm đạm thì không sao, đằng này cứ vun vút, không phanh kịp thì xe ông lao ngang hông xe chúng. Kít. Ông ngã nhào, còn bà thì phịch xuống đường, rên rẩm, cam, táo lăn tứ phía. Thằng ranh. Đã phóng nhanh làm ngã người khác mà còn quay lại nhăn răng ra cười… Đúng là quá tam ba bận… Bà phải đi khám, chiếu chụp hết buổi. May chỉ phần mềm. Nhưng ai đời, đèo vợ 3 lần thì gây họa cả 3. Bà ca cẩm. Nóng mặt, ông đay đả: Thế thì ôm eo người khác cho lành nhé. Đây chỉ thế…

Vì thế mà có "chiến tranh lạnh”, vì thế mà mấy ngày nay, ông bà cứ lầm lì chả ai nói với ai câu nào. Cô con gái út khi nghe sự tình vừa cười, vừa cao giọng: Mẹ ơi, lỗi là tại mấy "cụ” đèn xanh, đèn đỏ chứ… Nếu ngon lành đâu bố phải rơi vào tình huống trớ trêu đó. Đèn đỏ ơi là đèn đỏ…

Bùi Huy


Các tin khác


Vì ta tin nhau

Hoài thuộc vào loại xinh gái nhất cơ quan theo như sự bình chọn của gần 30 chị em. Nhưng trớ trêu thay, cô lại phải qua "một lần đò” đầy đau khổ với người chồng vũ phu, bội bạc. Gần 40 tuổi, Hoài bắt đầu lại tất cả bằng chính đôi chân của mình. Không còn nhà lầu, xe hơi, sáng sáng cô đi làm bằng xe máy, mặc những bộ váy giản dị, dùng mỹ phẩm bình thường nhưng nụ cười luôn rạng rỡ trên môi.

“Rau sạch”

Càng gần đến Tết Nguyên đán, cùng với tình trạng rét đậm, rét hại kéo dài nên nhu cầu rau, củ, quả ở vùng "rừng xanh, núi đỏ” ngày càng tăng cao.

Anh vẫn hành quân

Cứ dịp tháng 12, khi về quê lại được nghe chú họ thổi sáo bài "Anh vẫn hành quân”(nhạc Huy Du, lời thơ Trần Hữu Thung). Chú không phải nghệ sĩ chuyên nghiệp, tuổi cũng không còn trẻ nhưng tiếng sáo rất khí thế như có hồn, bay bổng và vi vút đến không ngờ. Lúc mạnh mẽ trào dâng như đoàn quân băng băng về phía trước, lúc lại nhẹ nhàng, tha thướt, trữ tình như câu hát, tiếng sáo hay câu ca dao mộc mạc bay lượn trên những cánh đồng, vạt ngô xanh nơi đồng bãi quê nhà… "Anh vẫn hành quân/ Trên đường ra chiến dịch/ Mé đồi quê anh bước/ Trăng non ló đỉnh rừng/ Anh vẫn hành quân/ Lưng đèo qua bãi suối/ Súng ngang đầu anh gối/ Anh qua khắp tuyến đường…

Dòng thương nhớ ngày đông

Không chỉ là một dòng sông thông thường, dòng chảy thân thương ấy dường như từ lâu đã thành dáng, thành vẻ và thành hồn của cả mảnh đất và con người nơi đây. Một lúc nào đó đầu Đông, liệu rằng có ai là người con của vùng đất này ở nơi xa mà chẳng nhớ, chẳng thương và bâng khuâng nghĩ tới mảnh đất nuôi mình khôn lớn với con sông Đà mềm mại chia đôi bờ.

Câu ví Mường xanh mãi

Đại đội 9 hành quân từ Mãn Đức Tân Lạc lên đến Lũng Vân đã 4 giờ chiều. Đường xa, đèo dốc chênh vênh nhưng ai cũng vui khi nhìn núi đồi nối nhau, bồng bềnh mây ôm đẹp đến quên mệt mỏi. Chúng tôi tìm được một bãi cỏ rộng để cắm trại, cả đơn vị tập trung đi kiếm củi, nổi lửa nấu cơm. Các mẹ, các đoàn thể ở Lũng Vân với tấm lòng thơm thảo, yêu quý bộ đội Cụ Hồ thời chiến, đã mang cho chúng tôi rau xanh, chuối tây... cả ngày hôm sau chúng tôi ăn không hết.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục