Truyện ngắn của Bùi Huy 

Lâu lắm anh mới có cảm giác thật thư thái khi ngồi trên con đò ngang sang sông. Mặc cho mấy đứa bạn cùng đi nói đủ thứ chuyện, anh cứ phiêu diêu cùng con đò và dòng sông. Sông Hoàng Lâm mùa này nước xanh như ngọc, chảy hiền hòa. Mùa thu mà... Nhưng vào mùa mưa, khi phía thượng nguồn sầm sì những cơn mưa và mây đen kéo về, con sông thay đổi đến chóng mặt: nước đỏ ngầu, dữ dội. Nhưng hôm nay, con sông gieo vào lòng người những dư vị dịu êm và đáng nhớ.

Hôm nay nhóm bạn đi thăm Hoài Thu, cô bạn ở xã bên, nghe nói đang bị một bệnh gì đó lạ lạ... Tiếng của Hân xa xôi:

- Không biết có nên báo cho lão Phòng không nhỉ?

Ai đó gạt đi: Hâm à, Thu đã không có ý kiến thì đừng "cầm đèn chạy trước ô tô”.

Phòng là bạn học cũ cùng quê, cùng lớp và cũng có một mối tình xưa với Hoài Thu. Đây là mối tình đầu của 2 người. Khi chia tay rồi, Thu không hề kể gì cho bất kỳ ai biết nội tình, nhưng nghe dư luận đồn vì nhà Thu không "môn đăng hộ đối” nên mẹ Phòng bắt phải thôi. Hồi đó, cái Hân xỉa xói: Rõ hèn. Để hôm nào tớ quạt cho nó một trận. Cũng chả có điều kiện gặp để mà "quạt”. Ra trường, Phòng lặn một hơi gần 10 năm mới trở lại dự cuộc gặp mặt ngày ra trường. Mà cách đây 5 năm chứ có đâu xa...

Hôm đấy, Phòng chỉ gặp mặt bạn bè được mươi mười lăm phút vì còn phải là "đại biểu khách mời thành đạt”, còn lo phần tổ chức của trường. Nghe nói Phòng ủng hộ cho trường quỹ gì đấy với số tiền khá lớn nên có tên trong bảng vàng danh dự, được đại diện các thế hệ học sinh phát biểu cảm tưởng. Lúc các bạn cùng lớp nhắc đến khu trại của các cựu học sinh để chụp ảnh lưu niệm cùng thầy giáo chủ nhiệm, Phòng gạt tay: "Tớ bận lắm... Bận lắm... Gặp đối tác làm ăn. Rồi còn chuẩn bị cho đêm nhạc thơ nữa. Bận lắm. Thông cảm nhé. Yên tâm đi… Hôm tớ giới thiệu sản phẩm mới, tớ thuê xe về đón cả lớp ra cổ vũ nhé”. Chiếc xe nuốt chửng tấm thân béo tốt của cậu ấy và lao về phía quầng sáng xa xa. Mọi thứ đồ cậu ta dùng, xài đều đắt tiền, nhất là 2 chiếc nhẫn to tướng ánh lên màu xanh lạnh ở bàn tay phải mập ú. Hình như bàn tay này được cậu ấy chụp để "úp” lên "phây-búc” khi đang chơi đàn. Lại dấn thân vào nghệ thuật cơ đấy. Chà, cậu ấy thay đổi nhiều thật, nghe nói hoạt động đa lĩnh vực lắm. Hồi đó, việc một học sinh có cặp kính đổi màu, phóng chiếc xe Phượng Hoàng xanh cánh chả đi học là chuyện hiếm hoi ở vùng này. Nhưng nhà Phòng thực sự có điều kiện bởi nhạy bén làm ăn. Trong khi mọi người chưa quen khái niệm "đánh quả” thì bố mẹ Phòng đã ngược xuôi tàu Hà Nội - Lào Cai, Lạng Sơn... Ngày mà cả vùng toàn nhà xây lợp ngói (thế là oách lắm rồi) thì nhà Phòng được xây mái bằng, ốp đá ga-li-tô; nhà toàn đồ xịn: máy cassette Nhật, máy khâu con bướm, ti vi Sam Sung...

Vào học kỳ II năm cuối cấp, chuyện lớp có một đôi nảy sinh tình cảm khiến ai cũng bất ngờ. Cái Hoài Thu yêu Phòng? Thu con nhà nông hiền lành, khá xinh với gương mặt trắng hồng, thanh tú. Riêng mái tóc dài của Thu chắc chắn là điểm mà cánh con trai cùng trường mê nhất. Nhưng gia cảnh không được như người ta. Bố mẹ quanh năm ruộng nương nên cuộc sống của gia đình không dư giả lắm. Vì thế chị em Thu cũng sớm trưởng thành hơn. Từ năm lớp 8 (sau vụ hút chết đuối trên sông), Thu như làm chủ được mọi chuyện của con sông sau nhà. Cùng bố, cùng em đánh lưới, thả lờ tôm, bơi ra vớt củi khi mùa lũ. Hồi cây cầu phía Bắc thị trấn chưa có, có đêm Thu chèo đò một mình đón bác sĩ về khám bệnh cho bố...

Chồng Thu chạy ra chào đón mọi người bằng một nụ cười: "May quá, bệnh nhà em thuộc diện lành tính, điều trị tầm 1 tháng sẽ ổn”. Thu chờ mọi người bằng một rổ na dai và chuối cắt từ vườn nhà. Ánh mắt tươi vui, lấp lánh hơn. Bất chợt Hân cười cười: "Này bà Thu… Ngày xưa cả lớp giật mình khi nghe tin Thu phải lòng ông Phòng đấy…”. Thu đỏ bừng mặt: "Ừ, cũng chút cảm kích vụ lão ấy bơi ra cứu tớ hồi cấp 2”. Vụ nào? Đây này. Thu vào lấy bức thư đã nhàu cũ. Ối trời, màn tỏ tình kiểu "anh hùng cứu mỹ nhân”. Hân giằng lấy đọc xong rồi cười khoái trá: "Bà ơi năm đó tôi cũng nhận được 1 lá thư của Phòng na ná kiểu thế này đấy. Chỉ khác đi một số chi tiết thôi. Hình như lão ấy thả thư tới nhiều lớp nữa cơ”. Cả lớp đi thăm người ốm mà có những tràng cười sảng khoái quá. Ừ, những mối tình vụng dại thời học trò được kể lại với những chi tiết không ngờ. Nhắc cả lời hứa "sẽ mời” dự đêm nghệ thuật của Phòng nữa. Chả ai biết thêm về Phòng sau ngày ấy...

Thời hoa niên của mỗi người thật đẹp đẽ, đáng nhớ và đáng trân trọng lắm chứ. Chúng ta đều có chung một dòng sông cổ tích bên làng, chung những ký ức đẹp, chung những người bạn. Như thế cũng đủ để chúng ta đi về tương lai. Chiều nay, nhóm bạn lại có những giờ phút bên nhau, bên dòng sông tuổi thơ.


Các tin khác


Vì ta tin nhau

Hoài thuộc vào loại xinh gái nhất cơ quan theo như sự bình chọn của gần 30 chị em. Nhưng trớ trêu thay, cô lại phải qua "một lần đò” đầy đau khổ với người chồng vũ phu, bội bạc. Gần 40 tuổi, Hoài bắt đầu lại tất cả bằng chính đôi chân của mình. Không còn nhà lầu, xe hơi, sáng sáng cô đi làm bằng xe máy, mặc những bộ váy giản dị, dùng mỹ phẩm bình thường nhưng nụ cười luôn rạng rỡ trên môi.

“Rau sạch”

Càng gần đến Tết Nguyên đán, cùng với tình trạng rét đậm, rét hại kéo dài nên nhu cầu rau, củ, quả ở vùng "rừng xanh, núi đỏ” ngày càng tăng cao.

Anh vẫn hành quân

Cứ dịp tháng 12, khi về quê lại được nghe chú họ thổi sáo bài "Anh vẫn hành quân”(nhạc Huy Du, lời thơ Trần Hữu Thung). Chú không phải nghệ sĩ chuyên nghiệp, tuổi cũng không còn trẻ nhưng tiếng sáo rất khí thế như có hồn, bay bổng và vi vút đến không ngờ. Lúc mạnh mẽ trào dâng như đoàn quân băng băng về phía trước, lúc lại nhẹ nhàng, tha thướt, trữ tình như câu hát, tiếng sáo hay câu ca dao mộc mạc bay lượn trên những cánh đồng, vạt ngô xanh nơi đồng bãi quê nhà… "Anh vẫn hành quân/ Trên đường ra chiến dịch/ Mé đồi quê anh bước/ Trăng non ló đỉnh rừng/ Anh vẫn hành quân/ Lưng đèo qua bãi suối/ Súng ngang đầu anh gối/ Anh qua khắp tuyến đường…

Dòng thương nhớ ngày đông

Không chỉ là một dòng sông thông thường, dòng chảy thân thương ấy dường như từ lâu đã thành dáng, thành vẻ và thành hồn của cả mảnh đất và con người nơi đây. Một lúc nào đó đầu Đông, liệu rằng có ai là người con của vùng đất này ở nơi xa mà chẳng nhớ, chẳng thương và bâng khuâng nghĩ tới mảnh đất nuôi mình khôn lớn với con sông Đà mềm mại chia đôi bờ.

Câu ví Mường xanh mãi

Đại đội 9 hành quân từ Mãn Đức Tân Lạc lên đến Lũng Vân đã 4 giờ chiều. Đường xa, đèo dốc chênh vênh nhưng ai cũng vui khi nhìn núi đồi nối nhau, bồng bềnh mây ôm đẹp đến quên mệt mỏi. Chúng tôi tìm được một bãi cỏ rộng để cắm trại, cả đơn vị tập trung đi kiếm củi, nổi lửa nấu cơm. Các mẹ, các đoàn thể ở Lũng Vân với tấm lòng thơm thảo, yêu quý bộ đội Cụ Hồ thời chiến, đã mang cho chúng tôi rau xanh, chuối tây... cả ngày hôm sau chúng tôi ăn không hết.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục