(HBĐT) - Ngay dưới chân cây cầu bê tông sừng sững vắt qua sông Bôi còn dang dở, hàng ngày, chiếc cầu phao sắt cũ nát oằn mình dưới bước chân hàng trăm lượt người, phương tiện qua sông...



Khi nước sông Bôi dâng cao, chiếc cầu phao sắt cũ nối thôn Đầm Đa và thôn Bến Nghĩa, xã Phú Nghĩa (Lạc Thủy) phải cắt chờ nước rút, ảnh hưởng lớn đến đời sống, đi lại của người dân.

"Không chỉ người dân mà chúng tôi cũng mong mỏi từng ngày, từng tháng dự án hoàn thành, có cầu, có đường qua sông” - chỉ tay về phía cây cầu bê tông đang xây dang dở, chơ vơ, chỏng lỏn vắt qua sông Bôi nối thôn Đầm Đa sang thôn Bến Nghĩa, xã Phú Nghĩa (Lạc Thủy), Chủ tịch UBND xã Phú Nghĩa Dương Xuân Hùng cười buồn.

Trò chuyện với chúng tôi, Chủ tịch UBND xã Phú Nghĩa cho biết: Tôi là người ở bên kia sông. Năm 2016, khi huyện triển khai thực hiện dự án đường nối từ xã Phú Lão (cũ) đi xã Liên Hòa (cũ), nay là xã Phú Nghĩa và xã Thống Nhất, chúng tôi rất phấn khởi. Bởi khi đó, đi từ bờ bên kia sang bên này sông không còn phải đi qua cầu phao sắt cũ nát, dập dềnh sóng nước rất nguy hiểm, nhất là vào mùa mưa lũ. Theo dự án triển khai, ngoài hạng mục đường còn có hạng mục cầu bê tông cốt thép vĩnh cửu bắc qua sông, tạo điều kiện giao thương đi lại thuận lợi cho người dân các xã: Phú Lão, Cố Nghĩa (nay sáp nhập thành xã Phú Nghĩa), Liên Hòa, Đồng Môn (nay sáp nhập thành xã Thống Nhất). Trên thực tế, mỗi khi sông Bôi có lũ về cầu phao không đảm bảo an toàn. Như trận lũ năm 2017, nước lũ sông Bôi dâng cao cuốn phăng cả mấy nhịp cầu trôi về tận Yên Bồng cách đó cả chục km.

Theo những người dân có kinh nghiệm sông nước thì sông Bôi hầu như năm nào cũng có lũ. Do sông nhỏ, hẹp, lưu tốc dòng nước lớn, lòng sông có độ dốc lớn nên lũ sông Bôi thường rất siết và nguy hiểm. "Do vậy, khi nào thượng nguồn có mưa, nhìn con nước đỏ lựng là dấu hiệu của lũ về. Khi ấy cầu phao qua sông Bôi thuộc địa phận thôn Đầm Đa sang thôn Bến Nghĩa lập tức bị cắt. Muốn sang sông chúng tôi chỉ có cách đi xuôi về phía hạ lưu thêm dăm ba km nữa, ở đó mới có cầu sang sông. Tuy nhiên, cầu đó cũng chỉ dành cho người đi bộ và xe đạp, xe máy. Còn xe ô tô phải vòng qua thị trấn Chi Nê để về Bến Nghĩa với quãng đường 20 - 30 km. Nếu không phải ra đường Hồ Chí Minh, vòng lại theo đường Hưng Thi với tổng chiều dài khoảng trên 50 km” - anh Nguyễn Văn Long, thôn Đầm Đa chia sẻ.

Theo đồng chí Dương Xuân Hùng, Chủ tịch UBND xã Phú Nghĩa, do địa phương còn nhiều khó khăn nên việc bố trí kinh phí duy tu, bảo dưỡng cầu phao có hạn, việc sửa chữa, bảo dưỡng cầu, mặt cầu hầu như không đáng kể. Hiện, mặt cầu phao vẫn được ghép bằng những tấm sắt và lát gỗ gồ ghề khó đi, nhất là đối với phụ nữ tay lái yếu hay các cháu học sinh.

Còn theo ông Nguyễn Văn Bình, thôn Bến Nghĩa, dự án đường từ Phú Nghĩa đi Thống Nhất đang chậm triển khai, còn dang dở. Hàng ngày, người dân vẫn phải đi qua sông trên chiếc cầu phao cũ nát, dập dềnh tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn, được ví như đang đi trên "lưỡi dao”.

"Nếu dự án hoàn thành sẽ mở ra cơ hội, không gian phát triển mới không chỉ cho xã Phú Nghĩa, mà còn tạo điều kiện giao thương thuận lợi, tạo sự kiên kết vùng và phát triển KT-XH một cách đồng bộ, bền vững cho cả các xã vùng sâu, xa điều kiện kinh tế khó khăn của huyện. Bởi, khi dự án hoàn thành, đi từ các xã vùng sâu khó khăn như Thống Nhất, An Lạc ra quốc lộ 21 chỉ khoảng 3 - 4 km, thay vì phải đi hàng chục km như hiện nay. Hơn nữa, dự án hoàn thành cũng giảm bớt áp lực, khó khăn trong mùa mưa lũ. Người dân 2 bên bờ sông Bôi sẽ không phải chịu cảnh chia cắt, cô lập khi lũ về. Khi đó, tôi tin chắc điều kiện KT-XH của các xã vùng trong sẽ còn vươn lên phát triển mạnh mẽ hơn nữa” - đồng chí Dương Xuân Hùng, Chủ tịch UBND xã Phú Nghĩa phân tích và kỳ vọng.

(Còn nữa)

 

Nhóm P.V


Các tin khác


Bài 5 - Gìn giữ, phát huy những "báu vật" của cha ông

(HBĐT) - Trong kho tàng di sản văn hoá (DSVH) dân tộc Mường, nếu mo Mường được xem là một sáng tạo vĩ đại thì chiêng Mường chính là báu vật của người Mường. Chiêng Mường cùng với sáo ôi, đàn nhị, trống da trâu... đã tạo nên âm nhạc Mường với những nét độc đáo, uyển chuyển và duyên dáng. Ngày nay, nghệ thuật chiêng Mường và âm nhạc dân tộc Mường được bảo tồn, phát huy tạo nên những giá trị tinh thần nhân văn cao đẹp trong cộng đồng người Mường, đồng thời làm phong phú, đa dạng thêm cho nền âm nhạc dân gian Việt Nam. Thành tựu đó có được trước hết là nhờ những nghệ nhân xứ Mường đã dành cả cuộc đời gìn giữ, phát huy những "báu vật” của ông cha để lại.

Bài 4 - Nâng niu lời ru đất Mường

(HBĐT) - Dân ca là một loại hình văn nghệ quen thuộc và gắn bó mật thiết với đời sống sinh hoạt, lao động, sản xuất hàng ngày của Nhân dân các dân tộc. Lời ca ngọt ngào, sâu lắng, gần gũi đã nuôi dưỡng tâm hồn của biết bao thế hệ. Bằng tâm huyết và niềm đam mê, các nghệ nhân hát dân ca của tỉnh đang ra sức bảo tồn, gìn giữ, phát huy giá trị của những làn điệu dân ca, lan tỏa mạnh mẽ trong cuộc sống đương đại, để nét văn hóa truyền thống của dân tộc sống mãi với thời gian.

Bài 3 - Những người giữ hồn cho dân tộc

(HBĐT) - Tiếng nói, chữ viết là công cụ tư duy và là phương tiện giao tiếp để thể hiện, lưu giữ, truyền bá tri thức phản ánh bản sắc của cá nhân và cộng đồng. Đây còn là hồn cốt của mỗi dân tộc. Việc bảo tồn, phát huy tiếng nói, chữ viết các dân tộc thiểu số (DTTS) là cấp thiết để giữ gìn bản sắc văn hóa, thực hiện quyền bình đẳng giữa các dân tộc. Công tác bảo tồn, phát huy tiếng nói, chữ viết của các DTTS là một trong những chủ trương lớn của Đảng, Nhà nước.

Bài 2 - Nghệ nhân mo Mường và tâm huyết trao truyền di sản

(HBĐT) - "Từ khi được Nhà nước phong tặng danh hiệu "Nghệ nhân ưu tú”, tôi ý thức sâu sắc rằng vinh dự này phải gắn liền với trách nhiệm. Trách nhiệm của nghệ nhân mo Mường (NNMM) chúng tôi là phải phát huy giá trị của di sản bằng cách gìn giữ và trao truyền cho thế hệ sau. Chỉ khi hoàn thành xong tâm huyết trao truyền di sản, nghệ nhân chúng tôi mới yên lòng về với Mường Ma…” - nghệ nhân Bùi Văn Lựng, xóm Mường Lầm, xã Phong Phú (Tân Lạc) trải lòng.

Tôn vinh những nghệ nhân xứ Mường: Bài 1 - Động lực cho những “báu vật nhân văn sống”

(HBĐT) - Trải qua bao thăng trầm lịch sử, giá trị di sản văn hoá (DSVH) các dân tộc không bị mất đi mà được bảo tồn, phát huy tạo nên bức tranh đa màu sắc. Công lao trên trước hết thuộc về những nghệ nhân có vai trò nắm giữ, trao truyền. Với sự quan tâm của Đảng, Nhà nước, họ đang thực hiện sứ mệnh lưu truyền tinh hoa văn hoá truyền thống trong dòng chảy văn hóa Việt.

“3 đỡ đầu” - chắp cánh những ước mơ

(HBĐT) - Xác định "xã hội hóa công tác khuyến học” là yêu cầu cấp thiết nhằm làm chuyển biến nhận thức của xã hội trong việc cộng đồng trách nhiệm khuyến khích, hỗ trợ các em nhỏ đang theo học tại cơ sở giáo dục. Trong khi đó, Yên Thủy là huyện còn khó khăn về kinh tế, học sinh thuộc đối tượng nghèo vượt khó, học sinh khuyến tật vươn lên rất cần được sự chung tay của toàn xã hội. Để có nguồn lực hỗ trợ cho các đối tượng học sinh, Hội Khuyến học (HKH) huyện Yên Thủy đã có những sáng kiến, đột phá đưa sự nghiệp khuyến học có những khởi sắc đó là phong trào khuyến học "3 đỡ đầu” (đỡ đầu học sinh nghèo vượt khó, đỡ đầu học sinh giỏi thành tài, đỡ đầu học sinh khuyết tật vươn lên) đang được nhân rộng đã góp phần chắp cánh ước mơ tới trường cho nhiều em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục