Dạo này tình hình dịch Covid-19 giảm nên nhóm anh T. lại tái hợp vào các sáng cuối tuần. Cũng toàn chuyện vui vẻ cả thôi. Chia sẻ công việc, đời thường, động viên bạn bè khi có chuyện xảy ra trong cuộc sống. Nhưng tuần này, mới giáp mặt nhau anh T. đã "tăng ga” khác thường. Anh lớn tiếng:
- Này các ông có nhớ "gã” Mem không? Tôi định không muốn nhắc đến, nhưng cứ nghĩ đến là cục tức lại nổi lên…
- Xã hội mà, kệ họ - tiếng chị bạn can gián.
- Đành là thế, nhưng ngẫm kỹ sao thấy ngán thay cho lão đấy. Đường đường một "đấng nam nhi”, tướng tá râu ria thế mà… hèn quá. 
Mọi người ồn ào góp chuyện. Gớm, chuyện gì mà ghê thế. Quan trọng nhất đợt này, 2 đội bóng đá nam và nữ đều vô địch SEA Games 31, chứ chuyện linh tinh để ý làm gì. Ừ, nghe đã nào mọi người. Nuốt vội ngụm trà để hạ hỏa, anh mới tường trình. 
Thật ra cũng chẳng có gì đâu, nếu anh không phải chứng kiến không ít 5 - 7 lần người được nhắc ở trên thường có màn "giới thiệu” về mình có một không hai trên đời. Lố quá. Thậm chí là chướng mắt ấy. Lần đó, ở quán cháo lòng đầu ngõ, khi anh đang định nhấp chén rượu tầm gửi gạo thì thấy anh Mem ở phố bên đang chuốc rượu làm quen một nhóm khách. Anh ấy giơ cao cốc rượu trước mọi người: "Xin được làm quen với anh em trong mâm, tôi là em bác…”. Mọi người cùng ồ lên. Thế à, rất hân hạnh được biết anh. Bác ấy ai chả biết. Danh giá, giàu có. Thế là rượu được rót ra. Anh lại khật khưỡng sang nhóm khác, lại vẫn câu nghe quen quen: "Xin chào. Tôi là em bác...”. Lần khác, ở một khách sạn nằm trong diện tốp đầu của tỉnh. Ngày cuối tuần mà nên khách xa gần hội tụ khá đông. Có một nhóm khách ở tỉnh lân cận, già trẻ, trai xinh, gái đẹp đủ cả. Không hiểu sao nay anh lại có mặt ở đây. À nghe nói anh đang chờ một nhóm khách từ mạn biển. Anh nay xuất hiện có phần chỉn chu hơn vì chiếc quần bò jean màu đen và chiếc áo cánh khá sặc sỡ bó chặt tấm thân khá phì nhiêu "thon thon hình bánh mỳ”. Nay "người ấy” chắc đã đệm ở đâu rồi nên mặt trông khá đỏ. Nhóm anh ngồi ngay cửa ra vào nên ai cũng thấy anh đúng là trung tâm của mâm. Dù được can, kéo nhưng anh vẫn kịp cầm chén sang mâm bên trái nơi có khá nhiều các bác trung niên để giao lưu. "Xin chào mừng, các bạn đã đến với quê hương chúng tôi. Nhìn là biết các bác không phải người nơi đây. Xin được làm quen. Xin được giới thiệu: Tôi là em bác…”. Tiếng của anh lọt thỏm trong tiếng chúc tụng, ăn uống say sưa, ồn ã của các thực khách. Nhưng với anh, câu nói của anh khiến bao người phải nghe, phải hưởng ứng. Cảm thấy như sự xuất hiện của anh ở chỗ đó không ổn, nhóm bạn sang rỉ tai và kéo về mâm. Nhưng anh vẫn cố vớt vát: "Thì cũng để mọi người biết tôi là ai đã chứ, họ chưa biết tên tôi”. Khuôn mặt đỏ ửng kèm tràng cười khùng khục ra chiều thích thú. Rồi lần nhà hàng nổi trên sông, rồi lần ngồi quán bia cỏ, lần ngồi cùng đám bạn thời THPT… Câu nói "Tôi là em bác…” lại khiến anh "nổi tiếng” đến bất ngờ. Lần hội lớp, một anh làm ở mỏ đá bạo miệng vặc: "Ông đến đây để gặp bạn bè hay để khoe mẽ danh gia vọng tộc. Tôi chỉ biết ông tên là Mem. Bạn cùng lớp một thời thôi. Đừng đem ai ra mà lòe chúng tôi…”. Ôi trời, hôm đó chả như ong vỡ tổ. Anh đỏ mặt, tía tai định "sòng phẳng” với bạn kia. May cô giáo chủ nhiệm và các bạn can kịp thời, không thì to chuyện…

Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Cũng có lúc anh tỉnh táo để kể về người mà anh nhận là "em bác ấy”… Thật ra, "bác ấy" cũng chỉ biết anh là người em đồng hương, họ xa "bắn 8 tầm đại bác”. Nhưng vì muốn thêm phần sang trọng cho bản thân nên anh đã vịn vào. Lại những tràng cười vang lên. Cuộc gặp mặt hôm nay của nhóm anh T. lại có thêm câu chuyện để bàn luận. Ôi trời, "Tôi là em bác…”. Hay thật. 


Bùi Huy

Các tin khác


Hè về bâng khuâng lũy tre làng

(HBĐT) - Làng tôi nằm ven sông, con sông đã đi vào ký ức tuổi thơ của thời trẻ thơ. Lũ chúng tôi thời đó có người đã hy sinh ở chiến trường Quảng Trị, người còn lại cũng ngoài 80. Phía bờ sông là lũy tre làng xào xạc khi gió lào thổi về.

Những người mẹ...

(HBĐT) - Vẫn nhớ lần đầu khi đến các Nghĩa trang liệt sỹ Quốc gia: A1 (Điện Biên), Trường Sơn, Đường 9 (Quảng Trị), Nghĩa trang liệt sỹ Vị Xuyên (Hà Giang), hay đọc các trang viết về những lần đi bốc mộ đồng đội ở Nghĩa trang Đức Cơ (Gia Lai) qua trang ký của nhà văn Đoàn Tuấn…

Cha và con

(HBĐT) - Một hôm, vợ chồng thằng cả có lời: - Xoan trên đồi đã cao lắm rồi bố ạ…Tôi biết như thế là nó muốn làm nhà, ra ở riêng. Người xem ngày giờ cho tôi động thổ là lúc tỉnh táo, tuy lúc lẩn thẩn nhớ nhớ, quên quên. Vốn là người chẳng tin vào tâm linh, tôi biến ông thành thứ mặt nạ che mắt gia đình.

Hè về lại nhớ mo cau

(HBĐT) - Bà nội từ vườn bước vào, trên tay lỉnh kỉnh mấy cái tàu cau vẫn còn tươi. Bố phụ bà lọc bỏ phần cuống và lá, còn lại phần thân rồi mang ra nắng phơi cho khô. Lúc thấy bà cầm tàu cau đi vào sân trong đầu tôi đã hiện lên hình ảnh những chiếc quạt mo cau xinh xắn, dễ thương vào mỗi dịp hè, mất điện bà vẫn thường hay lấy ra phe phẩy tạo làn gió mát.

Tình xưa

(HBĐT) - Đêm ở biển hóa ra còn lặng lẽ hơn ở làng quê. Lâu lắm tôi đã không còn hứng thú viết về tình yêu, cũng chẳng khoái viết về biển, sóng cứ ì oạp thì mặc sóng, tôi lết đôi dép tổ ong, tay đút túi quần bước đi, chưa bao giờ thấy cuộc đời nhàn nhã và thư thái đến thế.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục