Tản văn của Văn Song

 

Chiều hè, thả bước trên đường phố Trần Hưng Đạo rộng dài chạy vào trung tâm thành phố. Ta lại náo nức:

Bằng lăng tím chiều trên phố

Bằng lăng về nỗi nhớ chơi vơi

Nhớ không có những buổi chiều

Trên con đường phố có nhiều

lá bay.

Bằng lăng có trên đường phố chưa lâu nhưng sự phát triển của cây, của hoa trong những ngày hè là niềm vui bước chân lữ khách. Trên phố chiều hè:

Mong manh sắc tím tuyệt vời

Lả lơi trong gió rạng ngời người qua.

Chiều hè, khoảng 16 giờ, chị lao công cầm chổi tre, đẩy xe quét sạch rác trên đường phố để đường phố sạch đẹp, văn minh.

Dưới cái nắng tháng 5, tháng 6, hoa bằng lăng đón luồng gió mát từ sông Đà làm với bớt không khí oi ả. Chị lao công cần mẫn sau một ngày lao động, trở về với tổ ấm đơn sơ, chị chăm sóc cho mái ấm để yên lòng người chồng đang làm nhiệm vụ bảo vệ biên cương.

Ở vùng biên cương không có màu tím bằng lăng nhưng bạt ngàn màu tím hoa sim, anh lính biên phòng súng trên vai bước những bước dài trên đường biên Tổ quốc mà lại nhớ cuối dòng sông Đà có hoa tím bằng lăng.

Bằng lăng ơi bao nhiêu tình

mãi không phai

Tím chiều biêng biếc lòng ai

đợi chờ.

Dù man mác của hoa sim trên những ngọn núi cao mà lòng anh vẫn gửi tâm tình:

Bằng lăng gọi nắng em sang

Ngây ngất ngắm cánh hoa bay

giữa trời

Mong manh sắc tím tuyệt vời

Bằng lăng trong gió lẳng lơ

chiều hè.

Màu tím bằng lăng và hoa sim đã hun đúc màu tím tràn đầy niềm tin và hy vọng.


Các tin khác


Hè về bâng khuâng lũy tre làng

(HBĐT) - Làng tôi nằm ven sông, con sông đã đi vào ký ức tuổi thơ của thời trẻ thơ. Lũ chúng tôi thời đó có người đã hy sinh ở chiến trường Quảng Trị, người còn lại cũng ngoài 80. Phía bờ sông là lũy tre làng xào xạc khi gió lào thổi về.

Những người mẹ...

(HBĐT) - Vẫn nhớ lần đầu khi đến các Nghĩa trang liệt sỹ Quốc gia: A1 (Điện Biên), Trường Sơn, Đường 9 (Quảng Trị), Nghĩa trang liệt sỹ Vị Xuyên (Hà Giang), hay đọc các trang viết về những lần đi bốc mộ đồng đội ở Nghĩa trang Đức Cơ (Gia Lai) qua trang ký của nhà văn Đoàn Tuấn…

Cha và con

(HBĐT) - Một hôm, vợ chồng thằng cả có lời: - Xoan trên đồi đã cao lắm rồi bố ạ…Tôi biết như thế là nó muốn làm nhà, ra ở riêng. Người xem ngày giờ cho tôi động thổ là lúc tỉnh táo, tuy lúc lẩn thẩn nhớ nhớ, quên quên. Vốn là người chẳng tin vào tâm linh, tôi biến ông thành thứ mặt nạ che mắt gia đình.

Hè về lại nhớ mo cau

(HBĐT) - Bà nội từ vườn bước vào, trên tay lỉnh kỉnh mấy cái tàu cau vẫn còn tươi. Bố phụ bà lọc bỏ phần cuống và lá, còn lại phần thân rồi mang ra nắng phơi cho khô. Lúc thấy bà cầm tàu cau đi vào sân trong đầu tôi đã hiện lên hình ảnh những chiếc quạt mo cau xinh xắn, dễ thương vào mỗi dịp hè, mất điện bà vẫn thường hay lấy ra phe phẩy tạo làn gió mát.

Tình xưa

(HBĐT) - Đêm ở biển hóa ra còn lặng lẽ hơn ở làng quê. Lâu lắm tôi đã không còn hứng thú viết về tình yêu, cũng chẳng khoái viết về biển, sóng cứ ì oạp thì mặc sóng, tôi lết đôi dép tổ ong, tay đút túi quần bước đi, chưa bao giờ thấy cuộc đời nhàn nhã và thư thái đến thế.

Chuyện đời thường: Bạn bè

(HBĐT) - Thấy ông ấy đi họp lớp về mà mặt cứ như đeo bị, bà D. dường như đoán ra chuyện gì không vui. Bà tếu táo để xóa đi nỗi u ám trên khuôn mặt ông:

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục