(HBĐT) - Làng tôi nằm ven sông, con sông đã đi vào ký ức tuổi thơ của thời trẻ thơ. Lũ chúng tôi thời đó có người đã hy sinh ở chiến trường Quảng Trị, người còn lại cũng ngoài 80. Phía bờ sông là lũy tre làng xào xạc khi gió lào thổi về.

 

Gió lào thổi rạc bờ tre

Mới nghe giọng nói đã nghe nhọc nhằn

Chính trong sỏi đá, đất cằn

Nên yêu thương mới sâu đằm đó em.

Dưới mái tre mát rượi, bao cuộc đời đã sống, những niềm vui, nỗi buồn dưới lũy tre làng vẫn mãi lấp lánh trong ký ức tuổi thơ. Đến bây giờ đi xa, bóng tre xanh trùm lên mái rạ, âm thanh rì rào gọi bình minh, tiếng thì thầm lắng đọng lúc đêm về cồn cào trong nỗi nhớ.

Thời giặc giã, tre là lũy, là thành, là người bạn thân của nhà nông đánh giặc giữ làng:

Thân gầy guộc lá mong manh

Mà sao nên lũy, nên thành tre ơi!

Tre đã góp phần che chở bao người cán bộ đến nằm đất ngủ sương lấy lũy tre làm hầm che chắn để cán bộ hoạt động trong cảnh bí mật nằm gai nếm mật. Bom đạn giặc dội xuống, cày xới ruộng đồng, tre bị bật gốc:

Tre bị bật gốc, rễ vẫn cắm sâu

Cây vẫn tươi xanh càm đậm màu sắc lá

Vẫn rì rào gió nhẹ đêm hè

Ôm trọn xóm làng giấc ngủ dân quê

Mùa hè, thời tiết nắng nóng, tôi trở về quê trong cái hầm hập gió lào mà nhớ những năm xưa mẹ già đêm hè ngồi dưới lũy tre hóng mát, tay phe phẩy chiếc quạt nan để xua bớt cái nóng của làng quê của thời chưa có điện. Nay trở về quê, lũy tre dày đã được xén bớt để mở rộng đường làng được đổ bê tông đi lại thuận tiện mới thấy được sự phát triển của quê hương.

Trăng vàng soi sáng xuống làng đã ngày càng đổi mới, đời sống được ấm no, đủ đầy. Trong làng đêm về sáng bừng đường làng. Chiều hè, gặp cơn mưa rào khí trời bỗng mát mẻ. Theo cha đem nơm và bó đuốc ra bờ sông giăng soi bắt cá bống đem về cho mẹ làm kho mặn là món đặc sản cho miền quê trong những bữa cơm hè.

Sự phát triển nông thôn theo hướng đổi mới cây trồng, chăn nuôi nên thu nhập hàng năm nhiều gia đình đạt triệu phú, tỷ phú. Tháng 7 - tháng tri ân những liệt sỹ đã nằm lại nơi chiến trường, nghĩa trang đầu làng đỏ nến, hương thơm mà nhớ những bạn cùng trang lứa đã hy sinh ở thành cổ Quảng Trị. Hè về, nhớ thương lũy tre làng lại nhớ bạn cũ mà nhắc nhở chúng ta gắng sống vì người đã đi xa.


Tản văn của Văn Song


 

Các tin khác


Tương tư

(HBĐT) - Lâm thấp lại hơi béo, được cái da trắng, nói năng nhỏ nhẹ. Vừa mới hôm nào leo lên cái ghế phó phòng nay đã lại tiếp quản chức trưởng phòng khác.

Chuyện đầu năm học

(HBĐT) - Mấy ngày nay, chị H. thấy con gái có điều gì đó là lạ. Mấy lần sà xuống cạnh mẹ, gọi: "mẹ ơi, mẹ ơi” rồi lại lảng ra. Mới đầu, chị cho đấy là thói ẩm ương của con gái mới lớn, nhưng nhìn kỹ ánh mắt nó lại thấy điều gì đó không ổn. Mới khai giảng năm học, chả lẽ đã có gì mâu mắc với bạn bè hoặc ai đó? Cái gì cần đóng góp đầu năm học thì bố mẹ đã lo đủ rồi còn gì… Nghi có chuyện gì đó, chị hỏi thẳng. Con gái bộc bạch luôn: "Con mấy lần định hỏi bố mẹ nhưng sợ bố mẹ phản đối nên lại thôi. Nhà bạn Miên khó khăn quá…”.

Thạch Sanh tân truyện: Sổ “con gà”

(HBĐT) - Trước tình trạng ô tô quá tải gây hư hỏng đường sá, ảnh hưởng đời sống dân sinh tồn tại nhiều năm, Triều đình quyết định chọn vùng "Rừng xanh, núi đỏ” làm điểm về xử lý xe quá tải để rút kinh nghiệm triển khai trên toàn quốc.

Mùa thu nay khác rồi

(HBĐT) - Vừa rồi đi họp lớp, được gặp lại bạn bè tôi thấy ai cũng "phát tướng” hơn, nói cười hớn hở. Trong cuộc vui ngày hội ngộ, mọi người đều thấy thiếu một bạn nam. Có người thắc mắc: "Tâm đâu? Bùi Văn Tâm, hình như ở một tỉnh Tây Bắc nào đó nhỉ?”.

Khúc thu Hà Thành…

(HBĐT) - Ngày người bạn học phổ thông vào Nam lập nghiệp cũng vào cuối hạ đầu thu… Nhóm bạn chen nhau vào sân Hàng Cỏ tiễn bạn. Đông đúc, ồn ào, xen chút xô bồ… nhưng vẫn thấy thoảng đâu trong gió, chút chớm hanh hao của mùa thu Hà Nội. Bởi lá vàng bay bay, bởi lòng người thơ thới xen lẫn chút bùi ngùi ngày bạn chia xa Hà Thành…

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục