Truyện ngắn của Bùi Việt Phương

 

 

Bà Lan dựng cái chổi vào chạc cây ổi, ngồi thở hổn hển. Chiều xuống dịu mát, gió từ mương thổi vào làm bà thấy tỉnh táo hơn. Sau khi giải ngũ, mặc dù mang trên mình những tổn thương về sức khỏe sau chiến tranh, bà Lan vẫn đi đầu trong phong trào cựu chiến binh làm kinh tế giỏi, vượt khó, làm giàu. Chẳng mấy chốc bà đã cất được nhà hai tầng, có xe máy, ti vi, tủ lạnh rồi xe công nông. Chồng qua đời, bà vẫn nuôi dạy con và gánh vác việc họ hàng đôi bên. Khi thằng Đức lên lớp 12, ai cũng bảo đến hè này nó mang cái giấy gọi đại học về nữa là nhất bà Lan rồi.

Mấy bữa, thấy thằng Đức có vẻ mệt mỏi, bà gặng hỏi, nó chỉ nói là ôn thi mệt, phải thức khuya nhiều. Thi thoảng, bà lại thấy nó về muộn, hỏi ra nó bảo đi ôn bài cùng tụi con Thư, thằng Phúc. Mấy đứa đó thì bà cũng yên tâm vì toàn con nhà gia giáo, lại là chỗ quen biết. Từ ngày thằng Đức ôn thi tốt nghiệp, bà hay cho nó thêm tiền ăn sáng. Có lúc thấy nó đòi thêm khoản này, khoản kia, bà chỉ dặn: "Không được phung phí nghe con”. Bà biết tính nó lành, làm gì biết quân bài tú-lơ-khơ hay đề đóm.

Nhưng đêm ấy, bà Lan thấy lòng như có lửa đốt. Bà ngó ra cổng, ngoài kia, xe cộ đi lại đã thưa thớt mà chưa thấy Đức về. Sốt ruột, bà quay điện thoại gọi sang nhà cái Thư. Một giọng đàn ông ngái ngủ từ đầu dây bên kia vang lên. Bố cái Thư bảo hội bạn ôn bài của nó đã về lâu rồi. Gọi sang nhà thằng Phúc, mẹ nó bảo Phúc đã về dọn hàng cùng mẹ. Thế thằng Đức đang ở đâu? Bà Lan không chịu được nữa. Bà dắt xe ra cửa, lao vào màn đêm.

Sau vụ bà Lan cùng công an phát giác ra cái ổ sử dụng ma tuý ấy, chính bà thấy xấu hổ khi gặp bạn bè, người thân. Hết lần này lần khác, từ khuyên nhủ, doạ nạt. Hết cai nghiện lại tái nghiện, thằng Đức chỉ còn lẻo khẻo như cái dải khoai.

Một đêm, thắp nén hương trước bàn thờ người chồng quá cố, bà Lan nói trong nước mắt: "Ông Hùng ơi, ông sống khôn thác thiêng về phù hộ cho gia đình mình giữ lại dòng dõi họ Nguyễn. Tôi "đàn bà con gái” không đủ sức che chở cho con để thằng Đức nó sa ngã. Con nó không đủ quyết tâm để vượt qua cám dỗ của ma túy. Tôi chỉ mong ông về chỉ dẫn cho tôi phải làm gì bây giờ?”.

Thế rồi, bà Lan nhớ ra lúc còn sống, ông Hùng từng dặn bà: "Mai này, nếu gặp chuyện gì khó khăn thì hãy nhớ tìm về chiến trường xưa. Còn anh em đồng đội”. Thế là, bà giao bán nhà, hai mẹ con lên đường trở lại vùng quê này. Ở đây, cách thị trấn không xa nhưng khá vắng vẻ. Người dân sống gần gũi và thân thiện.

Người mà bà tìm đến đầu tiên là sư thầy. Sư thầy vốn là người đã mất cả gia đình trong chiến tranh. Nương nhờ cửa Phật ít hôm, thấy lòng thanh thản, bà tìm mua một căn nhà gần đó để tiện qua lại cửa thiền. Thắng Đức giờ không thể theo học nhưng đã đi làm cho một xưởng mộc. Người chủ của cơ sở cùng là chỗ thân quen nên rất quan tâm bảo ban và canh chừng nó.

Một hôm, có bà bạn hớt hải đến tìm bà Lan:

- Bà ơi, bà xem thế nào chứ tôi nghi lắm…

- Là sao, bà nói rõ tôi xem nào?

- Thằng Đức nhà bà dạo này thấy nó hay qua lại với thằng Khả. Mà thằng đấy bà biết rồi, có tiếng ở trong vùng này.

Nghe đến tên Khả, bà Lan đã lạnh tóc gáy. Phải mất bao công sức mới dứt được thằng con ra khỏi sự bủa vây của "lưới nhện” nghiện ngập. Các anh công an huyện cũng từng dặn bà luôn phải để mắt đến những mối quan hệ của Đức, đặc biệt là những đối tượng lôi kéo.

- Sao hôm qua mẹ thấy con ngồi nhậu với thằng Khả "râu”?

- Ô, con uống có mấy cốc bia hơi thôi mà mẹ. Lúc đó được nghỉ rồi.

- Ý mẹ là - bà Lan nhấn mạnh - mẹ không muốn con giao du với thằng đó. Con có biết nó làm những gì? Công an đang theo dõi hoạt động của nó đấy. Ở vùng này không việc gì nó không làm.

Đức vùng vằng:

- Con biết mẹ muốn nói gì rồi. Mẹ không tin con vì nghĩ con lại "ngựa theo đường cũ”. Chơi với ai, làm việc gì là quyền của con. Con lớn rồi, mẹ không nên can thiệp vào cuộc sống riêng tư của con…

Dưới ánh trăng, mọi vật lấp loá nhoè đi như ảo ảnh. Tiếng chân chậm dãi giấu vào đất, các chinh sát đang xiết chặt dần vòng vây. "Con mồi” tinh ranh và manh động sẵn sàng chống chả nếu bị phát hiện. Đêm căng như dây nỏ. Trong khu vườn cách đó chưa đến một cây số, bà Lan bỗng nghe tiếng súng nổ, tiếng những người dân quanh đó chạy ra đường hô hoán.

Khi bà đến nơi đã thấy các chiến sĩ công an không chế được tên Khả "râu” và những kẻ đồng phạm. Nhưng trên mặt đất có những vết máu. Người ta giãn ra để một chiếc xe ô tô lách ra lao về phía bệnh viện huyện. "Sao thế?”, "Có ai làm sao không?”, "Công an hay tội phạm bị bắn?”. "Bọn buôn ma tuý táo tợn lắm…”… Những tiếng nói vọng vào tai bà Lan cho đến lúc bà thấy choáng váng khi nhận ra những hạt gỗ của chiếc vòng tung toé trên mặt đất. Chiếc vòng mà sư thầy đã niệm và tặng Đức khi nó mới đến đây. Những hạt gỗ thâm nghiêm dính những giọt máu còn tươi…

Một màu trắng phủ kín căn phòng. Bà chỉ nhớ khi mình ngất đi vẫn kịp nghe một anh công an nói đó nói: "Thằng cu Đức đúng là gan cóc tía. Dụ được thằng chùm, ghì chặt không cho nó chạy thoát…”. Giờ thì Đức đang nằm thiêm thiếp. Bác sĩ bảo may viên đạn chỉ đi qua phần mềm nếu không… Bà Lan biết Đức đã giấu bà, giấu tất cả để quyết vạch mặt kẻ đã rắp tâm hại biết bao cuộc đời bằng thứ bột trắng đó. Thắng Khả "râu” ma mãnh, nham hiểm nên nếu Đức không táo bạo nó lại thoát.

Ngoài kia ánh trăng chiếu vào khung cửa, Đức mở mắt nhìn ra ngoài. Cậu vẫn rất mệt nhưng thấy lòng nhẹ nhàng, thư thái vì vừa chút được một gánh nặng ra khỏi lồng ngực. Lần đầu tiên cậu thấy ánh trăng sáng và thanh bình đến thế.

 

 

 


Các tin khác


Tương tư

(HBĐT) - Lâm thấp lại hơi béo, được cái da trắng, nói năng nhỏ nhẹ. Vừa mới hôm nào leo lên cái ghế phó phòng nay đã lại tiếp quản chức trưởng phòng khác.

Chuyện đầu năm học

(HBĐT) - Mấy ngày nay, chị H. thấy con gái có điều gì đó là lạ. Mấy lần sà xuống cạnh mẹ, gọi: "mẹ ơi, mẹ ơi” rồi lại lảng ra. Mới đầu, chị cho đấy là thói ẩm ương của con gái mới lớn, nhưng nhìn kỹ ánh mắt nó lại thấy điều gì đó không ổn. Mới khai giảng năm học, chả lẽ đã có gì mâu mắc với bạn bè hoặc ai đó? Cái gì cần đóng góp đầu năm học thì bố mẹ đã lo đủ rồi còn gì… Nghi có chuyện gì đó, chị hỏi thẳng. Con gái bộc bạch luôn: "Con mấy lần định hỏi bố mẹ nhưng sợ bố mẹ phản đối nên lại thôi. Nhà bạn Miên khó khăn quá…”.

Thạch Sanh tân truyện: Sổ “con gà”

(HBĐT) - Trước tình trạng ô tô quá tải gây hư hỏng đường sá, ảnh hưởng đời sống dân sinh tồn tại nhiều năm, Triều đình quyết định chọn vùng "Rừng xanh, núi đỏ” làm điểm về xử lý xe quá tải để rút kinh nghiệm triển khai trên toàn quốc.

Mùa thu nay khác rồi

(HBĐT) - Vừa rồi đi họp lớp, được gặp lại bạn bè tôi thấy ai cũng "phát tướng” hơn, nói cười hớn hở. Trong cuộc vui ngày hội ngộ, mọi người đều thấy thiếu một bạn nam. Có người thắc mắc: "Tâm đâu? Bùi Văn Tâm, hình như ở một tỉnh Tây Bắc nào đó nhỉ?”.

Khúc thu Hà Thành…

(HBĐT) - Ngày người bạn học phổ thông vào Nam lập nghiệp cũng vào cuối hạ đầu thu… Nhóm bạn chen nhau vào sân Hàng Cỏ tiễn bạn. Đông đúc, ồn ào, xen chút xô bồ… nhưng vẫn thấy thoảng đâu trong gió, chút chớm hanh hao của mùa thu Hà Nội. Bởi lá vàng bay bay, bởi lòng người thơ thới xen lẫn chút bùi ngùi ngày bạn chia xa Hà Thành…

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục